Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

TRỞ LẠI PLEIKU

                               Tại nhà Hoàng Thanh Hương

       Trằn trọc mãi, tôi không tài nào chợp mắt được. Thi thoảng tôi lại bấm máy điện thoại xem giờ. Quá nửa đêm, sang ngày mới, tôi vẫn không thể nào ngủ được. Cảm giác xôn xang, náo nức khi được trở lại Pleiku đã làm người tôi nôn nao. Kỳ lạ thật. Mảnh đất tôi đến đó và ở lại chỉ có mười lăm ngày sao hớp hồn tôi đến thế. Không đừng được nữa, tôi vùng dậy bật laptop ra, tâm sự với nó, viết những dòng này. Chiếc đồng hồ treo tường vẫn ậm ạch, ậm ạch làm nền cho tiếng gõ bàn phím lách cách của tôi. Đêm mênh mông đã dắt tôi đi vào vùng kỷ niệm về xứ sở cao nguyên Pleiku huyền ảo.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

TÓC PHAI


Mẹ không còn nữa lấy ai nhuộm màu tóc
Trắng trong gương mắt nhòe không tiếng khóc
Sợi ngắn dài liêu xiêu ngã rẽ
Dắt con về chốn xưa có mẹ
Khi oe oe…
Vài rợi tóc màu bò hoe
Trắng dòng sữa mẹ nhuộm con mái tóc huyền
Thành thiếu nữ để làm duyên
Tình mẹ mềm suối tóc của con
Tháng năm dài tuổi xuân dâng trọn
Tóc đã phai
Giờ mẹ không còn
Lấy ai nhuộm màu tóc?

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

TIẾNG ĐÊM

 















Gió bấc
Mưa phùn
Nước đọng
Từ tít trên sân thượng
Rỏ xuống
Mái tôn tầng một
Từng giọt

Bộp!
Bộp!
Bộp!
...!
Xoáy vào óc
Rã rời...

Tiếng còi tàu
Hú lên
Xé đêm
Buốt!

Xót!

Trên tường
Chiếc đồng hồ
Cọc!
Cạch!
Cọc!
Cạch!
...!
Ậm ạch
Kéo xác đêm
Lết qua tim
Nhoi nhói

Như dấu hỏi
Thằng người
Ngồi lặng câm
Pho tượng đá
Giữa giường
Chẳng biết để làm gì?

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

HIỂU THÊM VỀ THƠ NGUYỄN VĂN TÀI



(Nhân đọc tập thơ Đường tim – NXB Văn hóa Văn nghệ-2011)

Đường tim là tập thơ đầu tay của Nguyễn Văn Tài gồm 55 bài thơ. Khổ in 13x19cm bé xinh, khiêm tốn nằm trên kệ sách. Tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần ở nhiều thời điểm khác nhau mới có thể nhận diện Nguyễn Văn Tài, hiểu thêm về anh.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

CHỮ TRONG TẬP THƠ KHÚC ĐỒNG DAO CỦA XUÂN THU

 
(Đọc tập thơ Khúc đồng dao - Nxb Hội Nhà văn 2008 của Đỗ Xuân Thu)

         Trần Thanh Nhã

Trên tay tôi là tập thơ tình Khúc đồng dao của tác giả Đỗ Xuân Thu, hội viên Hội Liên hiệp VHNT Phú Thọ. Theo giới thiệu của bè bạn thì đây là tập thơ đã đạt giải B (không có giải A) giải thưởng hàng năm (2009) của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam và giải thưởng văn học nghệ thuật Hùng Vương - phần thưởng cao quý nhất của UBND tỉnh Phú Thọ trao cho văn nghệ sỹ có tác phẩm xuất sắc (mỗi tác giả chỉ được trao một lần) cùng nhiều dư âm khác nữa về tập thơ. Sách còn khá mới (dù Nhà xuất bản Hội nhà văn in năm 2008) với cái bìa trắng tinh khôi có bông hoa hồng bạch. Nghe tiếng tập thơ từ lâu nhưng đến giờ tôi mới có để ngắm nghía quyển sách và đọc nó. Ngay từ bài đầu tiên “Lục bát cầu may” đã cuốn hút tôi bởi giọng điệu thơ rất gần gũi nhưng rất ám ảnh. Và tôi đã đọc liền một mạch hết các bài thơ trong tập. Đọc đi rồi đọc lại, tôi đã dùng bút highlight gạch chân đánh dấu các từ láy. Quả là mật độ từ láy trong Khúc đồng dao rất đậm đặc: 51 bài có từ láy (trong tổng số 52 bài cả tập), với hơn 200 từ láy cả thảy. Khúc đồng dao lung linh, nhấp nháy bởi các từ láy trong thơ là vì tác giả rất yêu đồng dao, yêu chữ chăng?

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

THỪA


“Giao thừa” đầu tiên của năm
Ta úp mặt vào Ipad
Màn hình trơ trơ trắng toát
Xung quanh đen ngòm bóng đêm

Dặn lòng thôi cố ngủ yên
Mà sao lệ tràn trên má?
Rơi xuống màn hình trắng xoá
Phìm từ con chữ lung tung

Trời ơi sao đêm mông lung?
Điện thoại chỏng chơ cục sắt
Rét gì như cứa như cắt?
Ta ngồi mọ mại cuồng điên

Dặn lòng thôi cố ngủ yên
Mấy giờ nữa thôi sẽ sáng
Mà sao cứ mê, cứ sảng?
Gọi hoài tên nhau, tên nhau...

Nào ai có đánh ta đâu?
Mà sao con tim nhói buốt?
Chắp tay “giao thừa” chỉ một
Chỉ một mình ta - ta thừa...
 
         0h 09' mùng 9 tháng giêng Nhâm Thìn

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

CHỢ VIỀNG


Em ơi mùng bảy tháng giêng
Cùng anh đi hội chợ Viềng xuân nay
Mình đi bán rủi mua may
Cả năm có một phiên này chợ đêm

Người xe tấp nập như nêm
Mắt say ánh mắt, cười chen nụ cười
Ríu ran mặc cả chào mời
Đắt rẻ không tính, lãi lời chẳng ham

Chỉ mong năm mới xênh xang
Bao nhiêu rủi cũ tiêu tan, may về
Vạn người đến một chợ quê
Giữa đêm mua bán hả hê thỏa lòng

Chợ Viềng không đến thì mong
Đến rồi lòng lại phải lòng, lạ chưa?
Mưa xuân nhè nhẹ buông tơ
Nào em hứng lấy câu thơ - lộc trời

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

NGHIỆN




Em sẽ đập vỡ anh ra cho bõ cơn thèm
Cơ thể anh băng giá
Đừng giả vờ là đá
Hãy tan vào em nghe anh
Sớm tối, ngày đêm
Cho thỏa niềm mong nhớ
Tình em ấm nồng từng hơi thở
Hãy nhè nhẹ khuấy lên
Hít hít hà hà…
Thơm quá!
Em quấn lấy anh
Vũ điệu cà phê rất lạ
Hãy hôn lên khóe môi
Nhẹ nhàng thôi
Hãy nhâm nhi đầu lưỡi
Mút mạnh nữa đi hương vị ngọt ngào tình ái
Thăng hoa đắng cay
Suối tóc đen huyền em đây
Đang chảy trong anh
Hay là anh đang tan trong em?
Vẫn thế!
Không có nhau, đời ta vô nghĩa
Bắt đền đi, ta đã nghiện nhau rồi
Dâng cả cuộc đời
Ly cà phê!


Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

RỒNG MÂY GẶP HỘI


                                               Truyện vui tục ngữ, thành ngữ, ca dao

Năm vừa rồi đối với tôi là năm “rồng mây gặp hội”. Đang như cảnh “rồng kẹt đá”, “rồng ngóng mưa” thì tôi gặp nàng ngay giữa tháng sáu. Đúng là “mưa tháng sáu máu rồng”. Nàng đến giữa lúc tôi đang cắn bút làm thơ, bí rị, tắc tị, loay hoay “vẽ rồng vẽ rắn”. Tôi ngẩn người ngắm nàng. “Rồng đến nhà tôm”? Cái thân tôi, “người cóc mồm rồng”, “ăn rồng cuốn, nói rồng leo, làm mèo mửa”, đôi lúc tự ti “chó cỏ, rồng đất” đâu dám mơ người nào tới thăm. Thế mà đột nhiên có người con gái “đẹp như tiên sa” tới bảo sao mà không ngỡ ngàng, hồi hộp.
          Nàng nhoẻn miệng cười, liếc tôi một cái “đổ quán xiêu đình”. Tôi trợn tròn mắt, há hốc mồm, miệng ú ớ không nói được câu nào. Chân tay tôi “lóng nga lóng ngóng”. Biết tôi đang xúc động, nàng nói: “Em đến nhờ anh sửa cho bài thơ em vừa tập viết?”. Thơ? Nàng nhờ tôi sửa thơ? Đúng “chuyên môn” của mình rồi. Không tin vào tai mình, tôi càng tròn xoe mắt hơn. Nàng nhắc lại lần nữa, tôi sực tỉnh: “Thơ hả? Tôi… tôi… có thể giúp gì được đây?”. Nàng ỏn ẻn: “Anh giúp được mà. Có mấy câu ca dao về rồng, anh chỉ cho em nhé?”. 

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

LÌ XÌ


                 Mấy ngày Tết hào phóng quá
Thiên hạ thi nhau lì xì
Đỏ rực phong bao, phong bì
Xênh xang câu chào, lời chúc

Trên môi nụ cười thường trực
Bắt tay như cũng nhiều hơn
Hận thù, oán trách, cô đơn…
Tất cả đều cho qua hết

Trời cũng lì xì đợt rét
Cho người ấm hơi bên nhau
Dạ, len thỏa sức khoe màu
Thời trang tha hồ diện mốt

Thi sĩ thăng hoa múa bút
Hồn xuân cho chữ, tặng thơ
Em lì xì anh trong mơ
Thêm bao nụ hôn nồng cháy

Thêm tuổi, tôi như trẻ lại
Trước bao nhiêu thứ lì xì
Mơn man ngọn gió xuân thì
Tôi thầm reo lên Tết Tết…
  
              Sáng mùng 3 Tết Nhâm Thìn