Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

MƯA THU

Có cần thiết đón Thu là cứ phải mưa không?
Mà suốt từ sớm qua đến nay hết cơn này cơn khác
Sao không mây trắng, nắng vàng, trời xanh bát ngát?
Mà cứ não nề mưa rơi?
“Trầm lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi”
Giọt giọt ghi ta thánh thót buồn quá thể
Có nhất thiết Thu về là lại mưa như thế?
Ai nức nở bên thềm trong mưa rơi hoang vu?
Cớ làm sao mà mưa gió ơi Thu?
Chức Nữ Ngưu Lang gặp nhau mừng cũng khóc?
Lắt lẻo cầu tre, mịt mù Ô Thước
Tháng cô hồn ai lang thang trong mưa?
Không biết giờ này em ai đón, ai đưa?
Anh chực khóc vì phương trời xa quá
“Xin cho bốn mùa đất trời lặng gió”
“Đường trần em đi…” Thu ru hiền hòa….
Sớm mai, mùng 3-8-2017

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

THU ĐÃ VỀ RỒI

Sớm nay Thu đã về rồi
Vàng mơ sắc nắng, bồi hồi sương giăng
Hình như hạ vẫn dùng dằng
Còn đem giông bão dọa trăng mịt mù?
Kệ giời! Thu vẫn cứ Thu
Thì đây khản tiếng chim gù gọi nhau?
Ngồi buồn ngẫu hứng đôi câu
Rỉ tai gió nói: "Đón mau Thu về"

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

TỰ CHUYỂN HÓA "TÀI MÔI"

Bùn thải, sỉ than "tự chuyển hoá" rồi
Thành "vật chất" - một phạm trù triết học
"Xả thải" hoá "nhận chìm" (từ đẹp)
"Tài nguyên môi trường" tự chuyển hoá "tài môi"
Bởi môi tài nên múa mép tài thôi
Lôi bảy nhà khoa học khảo sát ma, trên giấy
Ba trên bảy vị này giãy nảy:
"Họ mạo danh, tôi có biết gì đâu?".
Báo chí, làng Phây khiến Bộ bù đầu
Giải thích, thanh minh rằng: "sẽ thêm khảo sát,
Mới chỉ thử thôi nên vội đừng thắc mắc (?)"...
Ối giời ơi! Quy trình bị lộn trình!
FOSMOSA nhìn thấy mà kinh
Nay Vĩnh Tân cũng lăm le giết biển
"Tự chuyển hoá" là đây sao còn tìm với kiếm?
"Liêm chính", "kiến tạo" gì khi còn để những tài môi?

CỜ ĐÃ TÀN RỒI!

Cờ đã tàn rồi, sao lão vẫn ngồi đây?
Quân sĩ đâu rồi?
Chống tay nhìn thế cuộc!
Tôi với lão
Buồn vui cùng non nước
Dưới chân sóng vỗ
Trên đầu mây bay...
Bán đảo Sơn Trà sau cơn bão số 2
Cờ đã tàn rồi!
Trắng tay
Tôi với lão
Lơ lửng lưng trời
Ai buồn hơn ai?
             Tháng 7-2017

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

DẤU ẤN THÁNG 6

Bỏ biên chế giáo viên
Tiến quân ca bỗng dưng được cấp phép
Bán đảo Sơn Trà nát bét
Đối thoại bất ngờ bị yêu cầu giải trình
Rồi lại bất ngờ hủy quyết định, xin lỗi người đối thoại
Dư luận sững sờ, uể oải
Cục trưởng, Thứ trưởng ơi!
Những chính sách trên trời
Làm rối bời dưới đất
Sân bay, sân gold Tân Sơn Nhất
Sân nào mang dáng đứng Việt Nam?
Có ai về Yên Bái ngắm biệt phủ nhà quan,
Xem một ngày 6 quyết định quan ra phù phép
Biến 13 ngàn mét vuông đất công thành đất nhà mình
Có ai về Bắc Ninh?
Để biết “không được tố cáo cấp trên qua mạng”
Để thấy cả họ làm quan, oách lắm
Con cháu, vợ chồng, dâu rể, thông gia
Chức nọ, tước kia toàn những người nhà…
Tháng sáu nóng bất thường, nghị trường cũng bất thường oi nóng
Những phát ngôn ấn tượng
Luật sư phải tổ giác thân chủ của mình
Lấy tinh thần chống Mỹ quyết chiến đấu hy sinh
để lo vệ sinh an toàn thực phẩm
Lo dân trí thấp mà đâm ra lẩm cẩm
Sợ trưng cầu dân ý không được lòng cấp trên (?)
Tháng 6 cháy trời, cây Hà Nội không yên
Chặt - Không chặt? Thót tim lo cụ cây đốn ngã
Đất nước thế nào mà phải cần nhiều vệ sĩ?
Hình như cán bộ xa dân?
Giải cứu lợn chưa xong
Ngoảnh lại đã thấy nợ công chồng chất
Ai đi đêm? Kẻ nào rút ruột tàu vỏ sắt?
Để biển Đông giông tố hoành hành
Thêm những công trình nghìn tỉ đắp chăn
Tháng sáu oi nồng sắp bão
Năm chục năm nay chưa nóng thế bao giờ…
                    Viết trước cơn bão số 1-2017

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

MUỘN MÀNG QUAN HỌ

Chiều nay về với Bắc Ninh
Một mình,
Thôi!
Chỉ một mình
Thế thôi!
Hội Lim tan đã lâu rồi
Câu quan họ
Bỏ mặc tôi
Thẫn thờ…
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
“Hừ la”, “ứ hự”…bây giờ trắng tay
Bến xưa vắng ngắt thế này?
“Trèo lên quán dốc”, tóc mây trắng trời
Gọi người khản giọng, tàn hơi
Trúc xinh …
Tôi mãi là người đến sau!


                          Ngày 08-6-2017

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ

Mới ngày nào sáu tuổi tới trường
Ngác ngác ngơ ngơ, mẹ dắt tay từng bước
Nói đến học là dỗi hờn, khóc lóc
Thế mà nay tất cả sắp xa rồi!

Mười hai năm đèn sách vèo trôi
Thầy, bạn đây mai bỗng thành ngày cũ
Đã xa đâu mà rưng rưng miền nhớ?
Tuổi mười tám cầm tay sao ngơ ngác thế này?

Buổi học cuối cùng ít phút nữa chia tay
“Tí quậy”, “Hùng vô” bỗng dưng trầm tư thế?
“Giang vẹt”, “Linh roe” cũng âm thầm lặng lẽ
Tất cả sắp xa rồi! Sao không nói gì đi?

Thế là hết những ngày học và thi
“Nhất quỷ, nhì ma”… Thôi! Cũng không còn nữa!
Áo dài ơi, mấy vần thơ viết dở
Đã kịp trao đâu vẫn giấu ở kia kìa

Thế là xa trường lớp, bạn bè
Xa thầy cô, xa bảng đen, phấn trắng
Tuổi học trò sẽ thành thời xa vắng
Cháy một góc trời phượng thắm gọi tên nhau

Mới hôm nào chào lớp Một xôn xao
Nay chào tuổi học trò rưng rưng muốn khóc
Nức nở ve kêu, nhìn nhau lặng phắc
Em chẳng muốn làm người lớn, thầy cô ơi!

Dừng lại đi! Thời gian hỡi! Đừng trôi!
Cho mãi bên nhau thầy trò, trường lớp
Lời ly biệt xin ai đừng nói trước
Cứ mãi vẹn nguyên như phút giây này…

Nào đã khóc đâu mà khóe mắt cay cay?
Nào đã xa đâu mà luyến lưu đến thế?
Lớp 12 ơi mãi trong tim bạn nhé!
Bay bốn phương trời vẫn mãi nhớ về nhau…


                        Mùa hạ 2017

CÀNH VẢI GIÀ

Cành vải già cũng cỡ chừng trăm tuổi 
Thương chủ nghèo còn ứa quả tong teo
Ngày lại ngày chỉ nhìn không dám hái
Thương cây đời
Thơ cho quên gieo neo...


                        Mùa vải 2017

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

HOA PHƯỢNG VÀ TIẾNG VE

Em biết tiếng ve có màu gì không?
Mà sớm nay cả góc trời rực đỏ
Lũ trẻ nhìn nhau. Ơ kìa! Phượng nở!
Ngơ ngác cổng trường. Ràn rạt tiếng ve ngân
Hạ đến rồi ư? Lòng bất chợt bâng khuâng
Lại thi nữa? Biết bao điều chưa nói
Bài thơ tình mấy câu vừa viết vội
Vẫn giấu ngăn bàn chưa kịp gửi cho nhau
Tuổi học trò sao bỗng vội qua mau?
Chùm phượng vĩ râm ran lời ly biệt
Ve gọi phượng về hay phượng kêu da diết?
Bạn nghĩ gì mà trong mắt chơi vơi?
Đừng vội đến đây mùa hè ơi!
Tắt tiếng ve đi, tắt cả màu phượng đỏ
Để cho ta kịp những điều dang dở
Cứ ngúng nguẩy đuôi gà, cứ mơ mộng vô tư…

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

ĐI HỎI VỢ CHO CHÁU TRAI

Đi hỏi vợ cho cháu trai
Giữ chân trưởng đoàn - Oai phết!
Quy hoạch, quy trình chẳng biết
Tự nhiên cờ cứ đến tay
Bạn bè ngày xưa "tao" - "mày"
Hôm nay "ông - tôi" đến lạ
"Người xưa" - gọi "bà" kỳ quá
Kính thưa... mấy chỗ suýt nhầm
Ăn cơm thiên hạ mòn mâm
Về làng ngọng lô, ngọng líu
Việc họ "à ờ", ngượng nghịu 
Cứ như đang tuổi học trò
Trưởng đoàn nhà trai - rất to
Lụng thụng áo the, khăn xếp
Cả họ trông vào - cứ quyết
"Người xưa" - sao "bà" cứ cười?
Chẳng cùng nhau suốt cuộc đời
Thì nay chung con, chung cháu
Duyên mình vẫn còn nương náu
Quả cau, miếng trầu hôm nay

Hạnh phúc cháu cầm trên tay
Tôi - bà, trưởng đoàn hai họ
Chẳng cần nói nhiều vẫn tỏ
Tình yêu ngày ấy - bây giờ...
Ăn hỏi Thịnh 07-5-2017