Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

DẤU ẤN THÁNG 6

Bỏ biên chế giáo viên
Tiến quân ca bỗng dưng được cấp phép
Bán đảo Sơn Trà nát bét
Đối thoại bất ngờ bị yêu cầu giải trình
Rồi lại bất ngờ hủy quyết định, xin lỗi người đối thoại
Dư luận sững sờ, uể oải
Cục trưởng, Thứ trưởng ơi!
Những chính sách trên trời
Làm rối bời dưới đất
Sân bay, sân gold Tân Sơn Nhất
Sân nào mang dáng đứng Việt Nam?
Có ai về Yên Bái ngắm biệt phủ nhà quan,
Xem một ngày 6 quyết định quan ra phù phép
Biến 13 ngàn mét vuông đất công thành đất nhà mình
Có ai về Bắc Ninh?
Để biết “không được tố cáo cấp trên qua mạng”
Để thấy cả họ làm quan, oách lắm
Con cháu, vợ chồng, dâu rể, thông gia
Chức nọ, tước kia toàn những người nhà…
Tháng sáu nóng bất thường, nghị trường cũng bất thường oi nóng
Những phát ngôn ấn tượng
Luật sư phải tổ giác thân chủ của mình
Lấy tinh thần chống Mỹ quyết chiến đấu hy sinh
để lo vệ sinh an toàn thực phẩm
Lo dân trí thấp mà đâm ra lẩm cẩm
Sợ trưng cầu dân ý không được lòng cấp trên (?)
Tháng 6 cháy trời, cây Hà Nội không yên
Chặt - Không chặt? Thót tim lo cụ cây đốn ngã
Đất nước thế nào mà phải cần nhiều vệ sĩ?
Hình như cán bộ xa dân?
Giải cứu lợn chưa xong
Ngoảnh lại đã thấy nợ công chồng chất
Ai đi đêm? Kẻ nào rút ruột tàu vỏ sắt?
Để biển Đông giông tố hoành hành
Thêm những công trình nghìn tỉ đắp chăn
Tháng sáu oi nồng sắp bão
Năm chục năm nay chưa nóng thế bao giờ…
                    Viết trước cơn bão số 1-2017

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

MUỘN MÀNG QUAN HỌ

Chiều nay về với Bắc Ninh
Một mình,
Thôi!
Chỉ một mình
Thế thôi!
Hội Lim tan đã lâu rồi
Câu quan họ
Bỏ mặc tôi
Thẫn thờ…
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
“Hừ la”, “ứ hự”…bây giờ trắng tay
Bến xưa vắng ngắt thế này?
“Trèo lên quán dốc”, tóc mây trắng trời
Gọi người khản giọng, tàn hơi
Trúc xinh …
Tôi mãi là người đến sau!


                          Ngày 08-6-2017

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ

Mới ngày nào sáu tuổi tới trường
Ngác ngác ngơ ngơ, mẹ dắt tay từng bước
Nói đến học là dỗi hờn, khóc lóc
Thế mà nay tất cả sắp xa rồi!

Mười hai năm đèn sách vèo trôi
Thầy, bạn đây mai bỗng thành ngày cũ
Đã xa đâu mà rưng rưng miền nhớ?
Tuổi mười tám cầm tay sao ngơ ngác thế này?

Buổi học cuối cùng ít phút nữa chia tay
“Tí quậy”, “Hùng vô” bỗng dưng trầm tư thế?
“Giang vẹt”, “Linh roe” cũng âm thầm lặng lẽ
Tất cả sắp xa rồi! Sao không nói gì đi?

Thế là hết những ngày học và thi
“Nhất quỷ, nhì ma”… Thôi! Cũng không còn nữa!
Áo dài ơi, mấy vần thơ viết dở
Đã kịp trao đâu vẫn giấu ở kia kìa

Thế là xa trường lớp, bạn bè
Xa thầy cô, xa bảng đen, phấn trắng
Tuổi học trò sẽ thành thời xa vắng
Cháy một góc trời phượng thắm gọi tên nhau

Mới hôm nào chào lớp Một xôn xao
Nay chào tuổi học trò rưng rưng muốn khóc
Nức nở ve kêu, nhìn nhau lặng phắc
Em chẳng muốn làm người lớn, thầy cô ơi!

Dừng lại đi! Thời gian hỡi! Đừng trôi!
Cho mãi bên nhau thầy trò, trường lớp
Lời ly biệt xin ai đừng nói trước
Cứ mãi vẹn nguyên như phút giây này…

Nào đã khóc đâu mà khóe mắt cay cay?
Nào đã xa đâu mà luyến lưu đến thế?
Lớp 12 ơi mãi trong tim bạn nhé!
Bay bốn phương trời vẫn mãi nhớ về nhau…


                        Mùa hạ 2017

CÀNH VẢI GIÀ

Cành vải già cũng cỡ chừng trăm tuổi 
Thương chủ nghèo còn ứa quả tong teo
Ngày lại ngày chỉ nhìn không dám hái
Thương cây đời
Thơ cho quên gieo neo...


                        Mùa vải 2017

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

HOA PHƯỢNG VÀ TIẾNG VE

Em biết tiếng ve có màu gì không?
Mà sớm nay cả góc trời rực đỏ
Lũ trẻ nhìn nhau. Ơ kìa! Phượng nở!
Ngơ ngác cổng trường. Ràn rạt tiếng ve ngân
Hạ đến rồi ư? Lòng bất chợt bâng khuâng
Lại thi nữa? Biết bao điều chưa nói
Bài thơ tình mấy câu vừa viết vội
Vẫn giấu ngăn bàn chưa kịp gửi cho nhau
Tuổi học trò sao bỗng vội qua mau?
Chùm phượng vĩ râm ran lời ly biệt
Ve gọi phượng về hay phượng kêu da diết?
Bạn nghĩ gì mà trong mắt chơi vơi?
Đừng vội đến đây mùa hè ơi!
Tắt tiếng ve đi, tắt cả màu phượng đỏ
Để cho ta kịp những điều dang dở
Cứ ngúng nguẩy đuôi gà, cứ mơ mộng vô tư…

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

ĐI HỎI VỢ CHO CHÁU TRAI

Đi hỏi vợ cho cháu trai
Giữ chân trưởng đoàn - Oai phết!
Quy hoạch, quy trình chẳng biết
Tự nhiên cờ cứ đến tay
Bạn bè ngày xưa "tao" - "mày"
Hôm nay "ông - tôi" đến lạ
"Người xưa" - gọi "bà" kỳ quá
Kính thưa... mấy chỗ suýt nhầm
Ăn cơm thiên hạ mòn mâm
Về làng ngọng lô, ngọng líu
Việc họ "à ờ", ngượng nghịu 
Cứ như đang tuổi học trò
Trưởng đoàn nhà trai - rất to
Lụng thụng áo the, khăn xếp
Cả họ trông vào - cứ quyết
"Người xưa" - sao "bà" cứ cười?
Chẳng cùng nhau suốt cuộc đời
Thì nay chung con, chung cháu
Duyên mình vẫn còn nương náu
Quả cau, miếng trầu hôm nay

Hạnh phúc cháu cầm trên tay
Tôi - bà, trưởng đoàn hai họ
Chẳng cần nói nhiều vẫn tỏ
Tình yêu ngày ấy - bây giờ...
Ăn hỏi Thịnh 07-5-2017

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

ĐÁ MỒ CÔI

Mẹ cha giờ ở đâu rồi?
Mà sao đá lại mồ côi thế này?
Lẻ loi, lăn lóc tháng ngày
Cứ trơ phận đá, cứ dày dạn sương

Thề chém đá
Lời yêu thương
Đổ mồ hôi 
Vẫn can trường
Tin 
Yêu
Tháng năm hóa đá rong rêu
Bão giông dựng một túp lều...mồ côi

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

SAO LẠI DẮT THU VÀO MÙA HẠ?

Hết tháng ba rồi sao vẫn rét nàng Bân?
Mơ mộng thế dắt thu về đầu hạ
Xuân đã đi rồi sao vẫn còn nấn ná?
Lại rét mưa, mưa rét cứ dùng dằng

Tiếng ve kêu đánh thức bằng lăng
Cô bé giật mình bút vung trời - mực tím
Nhòa trong mưa bao nhiêu kỷ niệm
Sấm chớp đì đùng giục giã mùa đi

Áo cộc, áo len các kiểu lạ kỳ
Đỏng đảnh thế tháng giao mùa ngúng nguẩy
Em tuổi mười lăm hay em mười bảy?
Để đất trời cũng ngúng nguẩy theo em

Vừa nắng lại mưa như lạ, như quen
Chăn cất lâu rồi sao vẫn còn gió rét?
Rón rén nơi nao mùa hè có biết

Có một người đang co ro chờ nhau? 

Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

TRONG ÁNH MẮT THẦN HẠNH PHÚC

Em chưa một lần tới Namuga
Chỉ nghe thấy trên ti vi, đài, báo
Nơi sản xuất camera tuyệt hảo
Những “mắt thần” cho điện thoại thông minh

Ở nơi đây đẹp nghĩa, thắm tình
Chủ cùng thợ như người nhà - vui lắm
Chẳng ồn ào, càng không hề bụi bặm
Hiện đại vô cùng dây truyền mới êm ro

Chuyện Namuaga kể nghe như mơ
Thanh niên làng bỗng nhiên thành thợ máy
Công nghệ cao, bấm màn hình nhấp nháy
Đồng phục lượt là, phòng lạnh suốt hai ca

Đồng lương cao thương hạt thóc quê nhà
Chân đá bóng nhớ những ngày lội ruộng
Xuất cơm ca nhớ canh cà rau muống
Đàn hát vũ trường thương nhớ lắm bờ tre…

Làm ở nơi này ngỡ tưởng xứ Kim Chi
Yêu, yêu lắm Namuga Phú Thọ
Em sẽ về cùng anh ở đó
Trong ánh “mắt thần” hạnh phúc sẽ bay lên…

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

"CHỈ CÒN EM VỚI ANH"

“Con đường xưa em đi” người ta đã cấm rồi!
“Màu hoa đỏ” cũng chẳng còn thấy nữa (?)
Anh lơ ngơ tìm về lối cũ
Ai lấp mất rồi cả cánh “Rừng xưa”?
Em “mỏi mòn như đá vọng phu”
Da diết câu ca “Từ là từ phu tướng”
Dặn anh “đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang…”
Thế mà giờ “Dạ cổ hoài lang”
Gan ruột vậy người ta cũng cấm (?)
“Anh làm thơ vu quy khách qua đường” đông lắm
Hỏi còn ai lắng nghe?
“Con đường xưa em đi thời gian có quên gì”
Sao bỗng chốc người ta rào lấp lối?
Chẳng biết mai này tục ngữ, ca dao, tiếu lâm, câu đối…
Không rõ nguồn họ cũng cấm thì sao?
Bó tay rồi! Hỡi đất thấp, trời cao!
“Ôi gan vàng quặn đau” cấm, cấm!
Nhưng dù sao
“Đá mòn kia vẫn ghi một đêm trăng” đẹp lắm
“Chỉ còn em với anh”…