Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

GỬI NGƯỜI HỌA SĨ TRUNG HOA



 
Tôi gặp anh người họa sĩ Trung Hoa
Trong cuộc triển lãm tranh quốc tế
Tôi và anh cùng vẽ
Bức tranh chim trắng hòa bình
Đường nét, mảng màu hiện dần lên lung linh
Những con chim bồ câu cắp cành ô-liu tung cánh
Biển thì xanh và mây trời thì trắng
Còn chúng ta
Nhìn nhau cười khà khà
Khi bức tranh hoàn tất
Cái đẹp bay lên và đó là sự thật

Tháng 5 này
Giàn khoan Hải Dương 981
Cùng hàng trăm tàu chiến, máy bay nước anh
Ồ ạt kéo đến biển nước tôi quần đảo
Biển Đông huyên náo
Đàn hải âu tao tác lưng trời
Trà đạp lương tri, thách thức loài người
Thế giới bất bình, dân nước tôi bức xúc...

Anh ở đâu?
Họa sĩ của tôi ơi!
Lẽ nào để bức tranh xưa bây giờ vẩn đục?
Lẽ nào để cho cái ác?
Gam tối, màu đen lấn lướt lộng hành?
Phải làm gì đi anh?
Phải làm gì đi hỡi các họa sĩ bạn bè Trung Quốc?
Cho biển xanh, trời xanh
Cho chân, thiện, mỹ lên ngôi, cho đời mãi yên lành!

                                         Tháng 7-2014

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

HÁT VỚI NHÀ GIÀN DK1




Nhìn thấy nhau mà không thể gặp nhau
Nhà giàn kia xung quanh toàn ngầm đá
Sóng cả, gió to, biển quay cuồng vật vã
Xuổng nhỏ, thuyền con? Không. Không thể anh ơi!

Tàu ra thăm đành neo đậu đây thôi
Cô văn công cầm mi-cro và hát
Tiếng hát, tiếng thơ cứ nghẹn ngào, ngàn ngạt
Cả thư nhà, đành mở đọc anh nghe

Sóng gió ầm ào không át được tiếng loa
Cả những thì thầm riêng tư qua điện thoại
Nhà giàn đó, đảo tiền tiêu vững chãi
Cột mốc chủ quyền Tổ quốc của mình đây

Cờ đỏ sao vàng trong gió cả tung bay
Chiến sỹ hải quân giữa biển trời lồng lộng
Hát hò gọi nhau mặc cho biển động
Chưa được cầm tay mà như gặp nhau rồi

Dang rộng vòng tay ôm cả trùng khơi
Giọt nước biển nơi này cũng mặn mòi xương máu
Giặc giã, bão dông qua bao đời chiến đấu
Thương lắm nhà giàn, yêu lắm Tổ quốc tôi!

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

BIỂN ĐÊM



                         
     

     Biển mệt nhoài nằm thở dưới chân anh
               Sóng nũng nịu liếm gót sen, bờ cát
               Hàng thông reo thì thầm khe khẽ hát
               Khúc tình ru biển đêm

               Bỏ lại ồn ào giờ biển dịu êm
               Anh nhớ em gửi hồn mình cho biển
               Cứ mơ mãi sẽ có ngày em đến
               Khao khát đảo chờ sóng cũng cồn cào hơn

               Giữa biển đêm nay anh không cô đơn?
               Gió rì rào như lời em hát đó
               Trăng dát bạc sóng đuổi nhau lấp lóa
               Sao sáng trên trời, ngôi sao xa - mắt em
              
               Súng chắc trong tay anh canh giữ biển đêm
               Mặt biển kia tấm màn nhung huyền diệu
               Đắp vừa đủ những điều thừa thiếu
               Biển hiền hoà bao dung                       

               Biển đêm nay dài rộng đến vô cùng
               Bên cột mốc chủ quyền nhắc bao điều anh nhớ
               Phập phồng đêm phập phồng biển thở
               Anh phập phồng tên em...



NHỮNG CON THUYỀN GIẤY




Những con thuyền giấy ngày xưa
Chúng mình thả, chúng mình mơ, chúng mình...
Chở bao khát vọng tâm tình
Buồm căng, gió lộng, thanh bình ra khơi

Nhìn theo tít tắp thuyền trôi
Suối reo chở tiếng em cười ra sông
Mơ thuyền trôi tới biển Đông
Bâng khuâng trộm ước vợ chồng thuận nhau

Thế rồi hơn chục năm sau
Anh chồng, em vợ, thuyền tàu như mơ
Thuyền em đánh cá bến xưa
Tàu anh canh giữ biển bờ đảo xa

Cùng chung dòng nước quê nhà
Sông cho biển lớn, biển hòa ôm sông
Con mình như những đóa hồng
Cùng bao đứa trẻ bến sông thả thuyền

Chiều nay đợi gió trăng lên
Những con thuyền giấy ngoan hiền đang trôi
Nhìn về phía biển xa xôi
Con cười, em hát...bồi hồi phương anh

                             Ngày 29-7-2014.


Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

NHỚ THUỞ DẦN SANG



 
        Trong các đồ gia dụng bây giờ thật hiếm thấy các vật dụng được làm bằng nứa, bằng tre. Thay vào đó là đồ nhựa, đồ nhôm. Thúng, mủng, nong, nia, dần, sàng, rổ, rá bằng tre... chỉ còn là hoài niệm của những người già, là sự tò mò, trí tưởng tượng của những đứa trẻ. Rõ là ở quê mà động đến thứ nào trong bếp cũng toàn là nhựa, là nhôm. Đến cả đôi đũa ăn cơm cũng bằng i-nôc, bằng nhựa nữa là.
          Nhiều lúc tôi cứ bần thần thử hỏi mấy đứa trẻ rằng chúng có biết cái nong, cái nia, cái dần, cái sàng là gì không? Đọc, nghe kể chuyện cổ tích có những thứ đó thì các cháu hiểu nó như thế nào? Chúng đều ớ ra. Mỗi đứa tả một khác y như trẻ em thành phố nhầm con trâu với con bò, con ngan với con vịt vậy. Thế là được dịp tôi lại hoài cổ mô tả cho chúng biết về những thứ này. 

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

NẮNG THU



 
       Lâu lắm rồi mới có một nắng mai đẹp như sớm nay. Ánh nắng vàng mơ lan tỏa khắp nơi nơi. Những phiến lá trên những tán cây được ánh nắng chiếu vào lấp lóa. Không gay gắt, chói chang như những ngày hè; không mỏi mệt nhợt nhạt như những sớm đông, cái nắng sớm mai hôm nay kỳ lạ lắm. Nó dìu dịu du dương, nó vàng mơ mê mải, nó có cả vẻ ngòn ngọt nữa. Đủ cả sắc hương, mùi vị. Thế mới lạ. Thì nó cứ như suối mật ong chảy tràn lênh láng ra kia bảo sao mà không ngọt, không thơm cơ chứ. Lại được cả gió cũng rất lạ. Nhè nhẹ, dìu dịu, mơn man. Cứ hiu hiu thổi, cứ man mác buồn, như có lại như không.
          Chả bù cho tuần trước, nắng gay gắt, nóng bức, ngột ngạt, oi ả. Ngồi không trong nhà cũng cảm thấy bứt rứt khó chịu. Rồi bão ập về. Sấm chớp đì đùng. Lốc xoáy, gió cuốn. Mưa tuôn trút nước. Cây cối ngả nghiêng. Dòng sông mùa lũ cuồn cuộn chảy. Bầu trời lúc nào cũng sung sũng nước. Hình như còn bao nhiêu nước của mùa hạ, ông trời đều cho theo bão trút hết xuống trần gian trước khi dắt mùa sang thu. Mới hôm qua, hôm kia thôi còn thế, vậy mà sáng nay thức dậy đã thấy trời quang mây tạnh. Và nắng kia kìa! Có lạ không cơ chứ! Có nên thơ không cơ chứ! Vàng đến thế, miên man đến thế kia mà! Chả trách người ta bảo sau cơn mưa trời lại sáng. Đằng này, sau cơn bão, sau mùa bão thì nắng vàng mơ là đúng quá rồi. 

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

THÁNG BẢY VỀ GIÔNG BÃO VÀ NGÂU



 
Cả năm trời biền biệt tin nhau
Những nhớ, những thương theo tháng ngày dằng dặc
Chức Nữ, Ngưu Lang kẻ nam, người bắc
Hẹn tháng bảy về, cầu Ô Thước - mưa ngâu

Ước muốn nhỏ nhoi nào cao sang gì đâu
Sao không biển lặng sóng yên, bão cứ chồng lên bão?
Sấm chớp tháng ba động tới trời tháng sáu
Tội tình chi mà bão cản đường về?

Gặp lại nhau mà nước mắt đầm đìa
Đã lên ông, lên bà sao Chức Nữ, Ngưu Lang còn khóc?
Nước mắt người già khó ngọc
Ơi ông Ngâu bà Ngâu!

Nước mắt, Tình yêu, hạnh phúc, khổ đau
Tháng bảy tan ra chảy thành sông thành suối
Những tủi hờn, yêu thương... vồ vập nhau rất vội
Sao còn bão làm gì cho trái đất chênh chao?

Tháng bảy về giông bão, mưa ngâu
Em có về không cùng Ngưu Lang, Chức Nữ?
Cầu Ô Thước mưa trắng trời nức nở
Vuốt mặt tìm em trong gió bão, em ơi!


               Viết trong cơn bão RAMMASUN,  22-7-2014


Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

TÔI ĐI TÌM TÔI


 

Tôi tìm tôi suốt đêm qua
Soi đèn, đốt đuốc như là tìm kim
Hỏi núi, núi chỉ lặng im
Hỏi trăng, trăng đã chết chìm đáy sông
Hổi sao, trời quá mênh mông
Hỏi mây, mây lẳng lặng không nói gì


Quay về tôi hỏi ti vi
Ti vi sốt sắng chỉ đi hỏi đài
Đêm khuya đài chỉ thở dài
Rọt rà rọt rẹt hẹn mai trả lời...

Rạc chân cuối đất cùng trời
Trắng đêm, khản gọi: "Tôi ơi hãy về!"
Bất ngờ điện thoại "nó kìa"
Tin em nhắn, tỉnh hay mê thế này?
Vội vàng tay cấu vào tay
Em ở đó và tôi đây thật rồi!