Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

SẴN SÀNG LÀ CHIẾN SĨ TIÊN PHONG


220 cây số cách bờ biển Việt Nam
320 ki-lô-mét cách đất liền nước họ
Thế mà chúng ngang nhiên
Hạ đặt giàn khoan
Kéo tàu đến
Lúc nhúc bâu xâu như loài dòi bọ
Quần đảo điên cuồng
Phun vòi rồng,
Bắn súng nước,
Đâm, húc, rúc còi…
Máy bay nhặng xị trên trời
Súng pháo nghênh ngang dưới biển
Vừa ăn cướp, vừa la làng
Nhổ toẹt 16 chữ vàng với cùng là 4 tốt
Chúng hiện nguyên hình một đội quân ăn cướp

TỔ QUỐC CẦN CÙNG XÔNG LÊN “SÁT THÁT”


Từng phút, từng giờ tôi mong tin biển Đông
Ngoài đó các anh vẫn bình yên cả chứ?
Vẫn kiên cường trước một bầy quỷ dữ
Không ngã tay chèo trong sóng cả bão dông

Lũ giặc bâu nhâu, quần đảo cuồng ngông
Tàu chiến, máy bay, vòi rồng...ăn cướp
Các anh đó là dáng hình Tổ quốc
Bình tĩnh, kiên cường yêu lắm Việt Nam ơi!

Từng phút, từng giờ tôi mong tin biển khơi
Cả nước những ngày này cùng hướng về phía biển
Thế giới hòa bình, lương tri đều lên tiếng
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam!

Từng phút từng giờ tất cả đã sẵn sàng
Tổ quốc cần cùng xông lên “Sát thát”
Chúng ta muốn hòa bình nhưng một khi không thể khác
Pháo lại gầm lên Điện Biên mới vinh quang...


THƯ CỦA NGƯỜI VỢ TRUNG QUỐC GỬI CHỒNG Ở GIÀN KHOAN HD 981

Đau lòng thiếp lắm chàng ơi!
Người ta đang chửi tơi bời thiếp đây
Tưởng chàng đánh bắc, dẹp tây
Lại sang hàng xóm để gây hấn à?

May họ kiềm chế đấy nha!
Không thì bị đánh bỏ bà, ai can?
Chàng quen cái thói làm càn
Vừa ăn cướp vừa la làng - nhục chưa?

Tưởng rằng quân tử có thừa
Nào hay tiểu tốt, thật dơ với đời
Biển người ta đấy chàng ơi!
Rành rành định bởi sách trời phân minh

Phải đâu ao của nhà mình
Mà bơi, ngụp, lặn, linh tinh thế này?
Chàng đừng mặt dạn, mày dày
Mà húp, mà liếm, mà cày, mà đâm...

Lại còn xâu xé ầm ầm
Rồng phun cũng chỉ xứng tầm Tàu ô
Người ta con cháu Bác Hồ
Chàng súng bắn nước là đồ trẻ con

Thiếp đây đành ngậm bồ hòn
Mê trai nước Việt đẹp, ngon, anh hùng
Chàng ơi! Dẹp thói điên khùng
Về bấu váy vợ mà cung phụng bà...
 


中国老婆给在HD 981钻机驻扎海域老公写的一封信

我在被人家骂得狗血淋头呢
老公啊!我的心都 伤透了
总以为你出了门儿南征北战
料不到是入了邻居家去做乱。

好的是人家的态度克制
要不然就被打得落魂没出路
我知道为非作歹是你本性难移
还这样贼喊捉贼,实在太卑鄙

原以为你是个光明正大的君子
哪知道你仅是个小人,太无耻。
诉你那里是定分在天书的
地地道道是人家的领海呢。

那海域不是咱们家的池塘
这么擅自游泳真不像样
为何总要当厚脸皮这一类
一直在人家的海域胡作非?

请不要再耍中国式的花招
请不要挑起争端,射击水泡
人家是胡志明的后一代
而你呢,只是会玩水泡抢的小孩。

我嘴里只好含着冰棒
可心中却羡慕英雄的越南男子
老公啊!请快点认清自己的罪过
赶回家当个气管炎侍候你老婆。

Người dịch Chu Quang Thanh

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

BUỔI HỌC CUỐI CÙNG


Trời ơi! Sao lại là buổi học cuối cùng?
Khi ánh mắt ngập ngừng, con tim vừa bối rối
Đọc lén thư tình trong ngăn bàn rất vội
Nhìn trộm nhau thảng thốt, sắp xa ư?

Cô giáo hôm nay như cũng trầm tư
Giọng giảng bài xem chừng lưu luyến lắm
Mấy thằng quậy cũng tự nhiên im ắng
Bạn gái gọi... "Anh" - sao kỳ lạ thế này?

Cuốn sổ hồng cứ lặng lẽ chuyền tay
Trang lưu bút dòng tiếp dòng nức nở
Thế là hết mười hai năm sách vở
Tuổi học trò, thôi thế cũng là thôi

Chỉ ngày mai tất cả đã xa rồi
"Nhất quỷ, nhì ma..." thôi cũng đành vĩnh biệt
Buổi học cuối cùng muốn dài thêm mấy tiết
Muốn mãi học trò, không người lớn nữa đâu

Nức nở tiếng ve giờ phút sắp xa nhau
Phượng đỏ cháy trời vẫn đây mà đã nhớ
Vội vàng trao nhau cả những điều dang dở
Thương quá là thương buổi học cuối cùng...

Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

GIẤC MƠ ĐOM ĐÓM





Phố phường bỏ lại, về quê
Đêm suông nằm khểnh trên đê với làng
Cởi trần đón ngọn gió hoang
Mà nghe tiếng ếch gọi vang cánh đồng

Ơ kìa! Đom đóm! Phải không?
Dọc ngang, lên xuống, bềnh bông, lập lòe
Một rừng sao giữa đêm hè
Vừng ơi! Dụi mắt nhập nhòe, thực - mơ?

Tôi như về lại ngày xưa
Đuổi bắt đom đóm vấp bờ rạ rơm
Những là thằng Đó, cái Đơm
Tuột tay vỏ trứng còn ôm nhau cười…

Bao năm xuôi ngược đường đời
Đom đóm à, đom đóm ơi! Thế mà
Nê-ông, cao áp, pháo hoa...
Vẫn mơ đom đóm quê nhà...trắng đêm



Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

ĐÊM NINH BÌNH

Chẳng thể nào ngủ được đâu Ninh Bình ơi!
Đêm cố đô sao rộng dài đến thế
Lịch sử mấy ngàn năm thăng trầm dâu bể
Lẫm chẫm tôi về miền tít tắp xa xưa

Rợp trời cờ lau tôi đi trong mơ
Dậy tiếng quân reo long trời lở đất
Đinh Bộ Lĩnh oai hùng khí phách
Dẹp loạn xong rồi xây thành quach Hoa Lư

Núi đá, đền đài trong đêm trầm tư
Núi Thuý, sông Vân thì thầm kể chuyện
Ninh Bình ơi dẫu mấy lần tôi đến
Vẫn bâng khuâng không ngủ được thế này?

Bích Động, Tràng An, Hạ Long cạn đắm say
Em đưa tôi trôi lạc miền cổ tích
Giọt nhũ đá - giọt thời gian tinh nghịch
Sóng vỗ mạn thuyền hay sóng vỗ lòng tôi

Chẳng thể nào ngủ được đâu Ninh Bình ơi!
Văn Lang, Hoa Lư hai cố đô huyền thoại
Lẫm chẫm tôi đi trong mơ mê mải
Cuối con đường em đang đợi, phải không em?

                             Ninh Bình đêm 18-4-2014

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

KÝ ỨC BÔNG HOA DẦU






          Lâu lắm rồi, ông Quang mới lại có một chuyến đi xa như thế này. Háo hức lắm. Cái máu xê dịch của ông lại được trỗi dậy khiến ông trẻ lại dễ chừng đến mươi tuổi. Nghỉ hưu mấy năm, đây là chuyến đi xa đầu tiên của ông kể từ ngày rời nhiệm sở. Hội cựu chiến binh xã tổ chức chuyến đi này dành cho những người đã chiến đấu ở miền Nam nhân ngày chiến thắng 30-4. Trở lại nơi có quá nhiều kỷ niệm, ông Quang không khỏi bồi hồi xúc động. Tự nhiên, ông nhớ Thanh quá chừng. Không biết giờ này em ở đâu?
          Ngày đó, cách nay đã mấy chục năm, khi miền Nam vừa hoàn toàn giải phóng, trong lúc các đơn vị kéo quân về tiếp quản thành phố thì đơn vị của Quang lại ngược ra tỉnh biên giới Tây Ninh. Chiến tranh vừa đi qua, nơi nào cũng ngổn ngang hố bom, bãi đạn. Mặt đất cây cối xác xơ. Địch bỏ chạy để lại bãi chiến trường những hàng rào dây thép gai chẳng chịt, những ụ súng ụ pháo nham nhở, những công sự hầm hào lở loét, những lán trại xiêu vẹo khét mùi thuốc súng... Đơn vị Quang có nhiệm vụ thu dọn chiến trường, khôi phục cuộc sống sản xuất những nơi này. Không trực tiếp đối mặt với kẻ thù nhưng hàng ngày hàng giờ cái chết cũng luôn rình rập, ập đến người chiến sĩ bất cứ lúc nào. Bao nhiêu là đạn bom sót lại, cả những hàng rào dây thép gai địch cài dày đặc mìn bảo vệ, chỉ sơ sểnh một tí là mất mạng như chơi. Rà phá bom mìn, san lấp hố bom, cải tạo mặt đất, tổ chức sản xuất cấy trồng lấy lại mầm xanh cho nơi đây. Chưa kịp buông tay súng, Quang và đồng đội đã phải tay cày, tay cuốc để lập lại cuộc sống mới. Chính những ngày như thế Quang đã gặp Thanh, cô gái Gò Dầu xinh xắn, tháo vát, nhân hậu đã cho anh tình yêu và khát vọng sau những năm tháng chiến tranh mòn mỏi đợi chờ. 

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

NẮNG NON





Nắng này đích thị nắng non

Nửa nong nóng sốt, nửa còn se se

Nửa đông, nửa đã là hè

Kẻ tung cúc áo, người che khép hờ



Nõn nà là nõn nà mơ

Nắng phô bao cái non tơ của giời

Lại còn gió lả mây lơi

Cứ vòng vo rủ đi chơi, sao đành?



Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Cớ sao hương tỏa mát lành sang đây?

Thì chim cứ hót trên cây

Sao đưa ánh mắt dại ngây liếc nàng?



Để tôi bỗng chốc mơ màng

Vương vào sợi nắng đa mang giời đày

Cứ mơ níu áo cầm tay

Thôi rồi! Đích thị nắng này nắng non...

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

CON ĐƯỜNG KỶ NIỆM


 Con đường này ngày xưa em đi
Dẫu chỉ thoáng qua thôi mà trời ơi, nhớ thế!
Đâu cũng thấy em, đâu cũng hình như thể
Em nói, em cười, em ríu rít sau lưng...

Đoạn này đây thương nhớ quá chừng
Góc quán kia chỗ mình ngồi hôm ấy
Nếp cẩm, sữa chua sao mà thơm đến vậy
Để bây giờ qua đó cứ nao nao

Con đường xưa giờ bỗng chênh chao
Một dáng đi lại nghĩ là em tới
Một màu áo cũng vội mừng khấp khởi
Phải em về? Không phải? Phải - em - không?

Ngày lại ngày anh vẫn thầm mong
Bất chợt em, con đường xưa, lối cũ
Tất cả vẹn nguyên vẫn như ngày xưa đó
Ríu rít bên nhau thương nhớ vô cùng...

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

RẢ RÍCH MƯA RƠI



     

Ngỡ tưởng tạnh rồi mà vẫn cứ mưa
Suốt cả tháng nay trời lúc nào cũng ướt
Đã buồn lại buồn thêm, muốn khóc...
Rả rích giọt rơi rời rã những vần thơ...