Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

TÁO QUÂN

Cả năm xó bếp Táo ngồi
Nhọ nhem với những xong, nồi, chảo, ghênh
Khi thì lạnh ngắt buồn tênh
Lúc thì nóng rực thác ghềnh lửa reo

Tro than bạn với con mèo
Đàn ông hai vị ngồi theo một bà
Chẳng ngang hàng tựa tam đa
Chân kiềng ba góc ba ta chụm đầu

Khi Vua Bếp, lúc Đầu Rau
Có sao? Vẫn cứ bên nhau lửa hồng
Một vợ có những hai chồng
Vẫn hòa thuận, vẫn ấm nồng yêu thương

Người ta Vua tựa thiên đường
Ngai vàng chễm chệ chính trường minh quân
Đằng này Vua Bếp dưới chân
Chỉ góc với xó, bạn dân đêm ngày

Hài hia, mũ áo hôm nay
Ngày mai cưỡi cá Táo bay lên giời
Sớ dài dằng dặc kín lời
Xin Táo trình tấu thấu Trời giúp dân

                 Đêm 22 tháng Chạp, Bính Thân

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

ĐỢI CON VỀ TẾT


Sao tới chiều nay vẫn chưa về hả con?
Tết hàng xóm đã đông vui lắm lắm
Nhà người ta xi xao gói bánh
Mẹ vẫn thở dài ngồi tựa cửa chờ trông?

Liệu Tết này con có về không?
Xa xôi quá, rét mưa, đường lại tắc?
Làm cả năm lương lo ba ngày Tết
Những lại đi, về thương con lắm, con ơi!

Cũng tại số duyên con lấy chồng xa xôi
Những ngày này cũng nhớ buồn lắm chứ
Về trước? Về sau? Lễ quà đủ thứ?
Con nhỏ đèo bòng biết tính sao đây?

Mẹ hiểu điều này mắt vẫn cứ cay cay
Vẫn khắc khoải mong con về cùng cháu
Bánh mẹ gói rồi chỉ chờ con về nấu
Đêm ba mươi quanh bếp lửa quây quần

Qua ngõ nhà ta người xe ầm ầm
Thấy dáng quen quen mẹ vội vàng đứng ngóng
Không phải con?
Lại bần thần, hụt hẫng
Con vẫn chưa về?
Xuân Tết cứ ào đi…
                        Chiều 20 tháng Chạp, Bính Thân

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

MAI SAU CÓ CÒN?


Mai sau ở tuổi chín tư
Yêu anh - em có còn như lúc này?
Ôm anh còn chặt vòng tay?
Nụ hôn còn có đắm say nồng nàn?

Em còn hát khúc Điệp Lan?
Liệu anh còn gảy được đàn nữa không?
Xưng hô còn có mặn nồng?
“Anh, em”? 
Hay “cụ”? 
Hay “ông” với “bà”?

Em còn son phấn, nước hoa?
Mắt em lúc đó có là hồ thu?
Có “lai” “phây búc” vô tư?
“Seo phì”, “pốt” ảnh, “”meo” thư, “chát”, “còm”…?

Rừng già nhưng núi mãi non
Em còn váy ngắn, có còn hai dây?
Có còn má đỏ hây hây?
Có còn đứng cắn móng tay thẹn thùng?

Dù cho giông gió bão bùng
Răng long, đầu bạc…thủy chung em à!
Mai sau trăm tuổi về già
Tình ta mãi mãi vẫn là đắm say…
                   Trước Tết Đinh Dậu - 2017

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

HÀNH TRÌNH GỌI CHỮ NHỌC NHẰN

(Đọc tập thơ “Gọi chữ”  của Đỗ Xuân Thu - Nxb Hội Nhà văn 2016)
                                                   Vũ Thị Thanh Minh
Tác giả Đỗ Xuân Thu đã viết 24 đầu sách, riêng thơ tác giả đã có 11 tập. Tập thơ lục bát “Gọi chữ” (Nxb Hội Nhà văn 2016) là tập sách thứ 24 của anh. Tác giả viết rất nhiều về các đề tài gắn liền với công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, cơ chế thị trường, mở cửa giao lưu hội nhập toàn cầu… Anh là người có tinh thần lao động nghệ thuật nghiêm túc, sáng tạo, điều đó khiến độc giả phải khâm phục.
Chủ ý của anh được gửi gắm trong bài thơ “Gọi chữ” và cũng chính là tiêu đề chung của tập thơ. Chữ là ngôn ngữ phi vật thể nhưng ngôn ngữ lại là công cụ độc đáo để xây dựng nên hình tượng văn học và xây dựng nên hình tượng của các ngành nghệ thuật cụ thể khác. Ngôn ngữ có sẵn trong dân gian, nhưng không phải ai cũng có khả năng lựa chọn, sắp xếp nó để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật hấp dẫn người đọc, người nghe. Tên tập thơ có tính chất gợi hình, gợi cảm, gợi liên tưởng sâu, rộng. Chữ - ngôn ngữ không tự đến với mọi người đặc biệt là đối với nhà văn, nhà thơ. Nhà thơ phải “gọi” nó, gọi chính xác  tên nó thì “chữ” mới xuất hiện. Đó là điều khó. Ai đã sinh ra và đặt tên cho “chữ”? Chính là nhà văn, nhà thơ. Đỗ Xuân Thu đã gọi những đứa con tinh thần của mình từ trang sách bước ra cuộc đời để sống trong bộn bề cuộc sống hôm nay.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

THÁNG CHẠP BỎ BÙA

Rằm tháng chạp vợ lên chùa
Tôi ngồi (trộm vía) bỏ bùa cho em
Phải lòng cô bé Lọ Lem
Mưa rơi đồng lõa buông rèm… mưa rơi…

Kể từ buổi ấy nàng ơi!
Ngày ngơ ngẩn nhớ, đêm vời vợi mong
Bùng nhùng giữa mớ bòng bong
Tôi ngơ ngác ngỡ như không phải mình (?)

Còn em thì cứ vô tình
Ngày ngày qua ngõ một mình “í a”…
Vô tư ngúng nguẩy đuôi gà
Mắt cười thế…Chết người ta…Còn gì!

Tôi ngồi đờ đẫn, vân vi
Vợ tôi bắt gặp hồ nghi, ngỡ ngàng
Trộm yêu bị tóm quả tang
Bắt đền em đã trái ngang bỏ bùa

Tháng củ mật - chớ có đùa
Vợ tôi lên chùa cầu giữ vía tôi
Em qua ngõ… lại cười rồi?
Trời ơi!
Tôi có là tôi không hà?

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

XIN ĐỪNG VỘI TẾT

Giá đừng có Tết thì hay
Khỏi thêm một tuổi, đỡ gay gắt tiền
Cứ xuân dằng dặc triền miên
Cứ em mười tám đằm duyên thuở nào

Trẻ con cứ hát đồng dao
Mẹ cha cứ khỏe hồng hào như xưa
Còn ta thì cứ mộng mơ
Không lo cơm áo, chỉ thơ với đời…

Chầm chậm nhé, thời gian ơi!
Làm sao quay lại cái thời trẻ trai?
Cái thời trúc thẹn cùng mai
Đuôi gà ngúng nguẩy, mắt nai, má hồng

Anh chưa vợ, em chưa chồng
Bờ sông cây cải chưa ngồng, chưa hoa
Cái thời xa tít mù xa
Xin đừng vội Tết để ta ngược nguồn!


              Sớm mai,11 tháng chạp Bính Thân

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

VẦN THƠ XUÂN

Đầu năm khởi động màn hình
Trang thơ Xuân vẫn trắng tinh đợi chờ
Thiêng liêng giây phút giao thừa
Vần nào gieo chữ cho thơ, vần nào?

Nhấp nhô ký tự thấp cao
Về đây bàn phím bên nhau thẳng hàng
Lặng yên, chờ đợi, mơ màng
Con trỏ nhấp nháy rộn ràng nhịp tim

Đường đời bảy nổi ba chìm
Em như tăm cá, bóng chim mịt mờ
Thôi đành vịn mấy câu thơ
Vần nào đây để enter khởi đầu?



Tình Xuân xin gửi cho nhau
Save trong bộ nhớ niềm đau chín chiều
Ơ kìa! Lại bật vần Yêu!
Tranh nhau con chữ hòa reo tưng bừng

Mặc đời cứ dửng dừng dưng
Vần Yêu rải chữ nên rừng cứ xanh
Cứ là em của riêng anh

Cứ trong mát, cứ ngọt lành… mà thơ…

ĐẾM TUỔI

Cuối năm đổ tuổi ra sàn
Giật mình sỏi đá ngổn ngang chất đầy
Ngày nào đếm tuổi trên tay
Mà giờ cả đống thế này rồi ư?

Tuổi nào xanh những phong thư?
Tuổi nào trắng những tương tư cuộc tình?
Tuổi nào đỏ bước chiến chinh?
Tuổi nào khắc khoải lung linh giấc người?

Tuổi nào mê mải rong chơi?
Tuổi nào hăm hở que cời đống than?
Tuổi nào lấm láp cơ hàn?
Tuổi nào thất thế cờ tàn ngác ngơ?

Tuổi nào lăn lóc bụi bờ?
Tuổi nào phiêu giấc mộng mơ tang bồng?
Tuổi nào đom đóm, đèn lồng?
Tuổi nào thất bại, thành công…Tuổi nào...?

Điểm danh, kê những chênh chao
Bao nhiêu tuổi? Lại xếp vào hồ lô!
Khoác vai sải bước giang hồ

Bạc đầu cưỡi ngọn sóng xô và cười…

VU VƠ NGÀY CUỐI NĂM

Tiền bạc thì chẳng thấy đâu
Cứ thêm tóc bạc trên đầu là sao?
Em thì tít tắp phương nao?
Hiện về đêm - giấc chiêm bao làm gì?

Thời gian lũ cuốn, ngựa phi
Văn thơ ngơ ngác vừa đi vừa cười
Hỏi đời còn mấy cuộc chơi?
Mà ta mỏi gối, hụt hơi thế này?

Ngày tàn nhẹ bỗng trên tay
Năm tàn xoay tít mù xoay chữ vần
Vẫn mơ lên đỉnh phù vân
Vẫn lang thang những bước chân hải hồ

Sợ gì sóng cả bão xô?
Sợ gì thơn thớt với bồ dao găm
Cần gì tính sổ cuối năm

Cứ yêu rút ruột đời tằm mà yêu…

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

TỰ NHIÊN TẾT VỀ

     
          Hai mươi sáu Tết. Làng Cổ Cò tất bật hơn bao giờ hết. Không khí Tết tràn ngập khắp các ngõ xóm. Chợ đầu làng đông nghìn nghịt. Người ta chen nhau đi sắm Tết. Dãy hàng quán của xóm trung tâm làng chen chúc kẻ bán người mua. Trên giời, dưới là hàng hóa. Sao mà nhiều hàng thế? Đủ các loại. Chả bù cho những năm thời bao cấp, bây giờ cái gì cũng có. Vậy mà người ta khuân tới tấp. Tết no Tết ấm mà. Tha hồ mà sắm sửa. Nhiều cửa hiệu đã vãn hàng.
          Nằm giữa dãy phố xóm ấy là cửa hàng phân bón của ông Chõe. Không khí cửa hàng nhà Chõe trầm lắng không xi xao như các cửa hàng bên cạnh. Đầu tháng tấp nập bao nhiêu thì bây giờ nó lại buồn tẻ bấy nhiêu. Thi thoảng mới có người đến mua bao phân hoặc thanh toán công nợ. Thì ai còn mua phân bón vào những ngày này nữa? Người ta đi sắm Tết chứ mấy ai đi mua phân? Bà Chõe ngồi ngáp vặt, mặt buồn thiu.