Tuy không thiêng liêng bằng việc tiễn đưa năm âm lịch cũ, náo nức đón
chờ đêm giao thừa Tết Nguyên đán nhưng việc tiễn năm dương lịch về quá
khứ cũng xôn xang, bồi hồi lắm. Trước thềm năm mới 2013, giờ phút chia
tay năm cũ sắp đến, thêm một cột mốc thời gian của đời người bảo sao
không lưu luyến, không bồi hồi được cơ chứ. Như một ga dừng bến đậu,
ngày cuối năm 31-12 là dịp để cho mỗi người ngoái lại nhìn về năm cũ, về
con đường ta đã qua, tổng kết lại những gì được và chưa được trong một
chặng đường 365 ngày hối hả, bận rộn. Mười sự kiện hay mười hoạt động
nổi bật được các cấp, các ngành tổng kết bình chọn. Mười phát ngôn, mười
hình ảnh, mười phát minh, mười gương mặt ấn tượng rồi còn bao nhiêu cái
“mười” nữa được người ta chọn lựa để đúc rút thành những dấu ấn của một
năm đã qua.
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012
TIỄN BIỆT NĂM 2012
Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012
CUỐI NĂM NGỒI UỐNG NHAU
Loanh quanh đã
cuối năm rồi
Thời gian vùn vụt vèo trôi, giật mình
Mải mê trong cuộc mưu sinh
Nào hay "tận thế" thình lình vừa qua
Phận mình mỏng tựa lá đa
Con sâu cái kiến có là chi đâu
Cõi đời biển rộng sông sâu
Thân cò lặn lội bể dâu tháng ngày
Không hay "tận thế" mà hay
Cứ vô tư sống, cứ say đắm tình
Đêm mai Thiên Chúa Giáng sinh
Tôi nằm trong cỏ một mình mộng mơ
Ước gì trở lại như xưa
(Chỉ trừ cái ác lọc lừa dối gian)
Thương yêu tất cả nhân gian
Hoà bình, hạnh phúc ngập tràn nơi nơi
Cuối năm gom nhặt nụ cười
Ủ thơ làm rượu ta ngồi uống nhau...
Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012
CUỐI NĂM TÍNH SỔ
Không bút mực, không máy tính
Không laptop, không Ipad, không computer
Không sổ sách, không giấy tờ
Điện đèn cũng không nốt
Ngồi yên, nhắm mắt
Tính sổ đời ta cuối năm
Bao khúc thăng trầm
Những thắng thua được mất
Ta cứ vô tư đầu trần chân đất
Trải lòng ra cùng với bao người
Những mong câu hát nụ cười
Sao có lúc lại gặt về quả đắng?
Có người mới hôm qua là bạn
Mà nay đã thấy khác lắm rồi
Phải chức, phải quyền, phải lợi đã chia phôi?
Phải gang không mật mỡ kiến bò đi hết cả?
Sao bỗng dưng trở thành xa lạ?
Phép trừ hay phép chia đây?
Như gió thoảng, mây bay
Thôi! Bỏ qua! Không nghĩ gì cho vướng bận.
Này đây phép cộng
Những nơi ta đã từng qua
Bạn bè bốn phương thân thiết một nhà
Mạch văn, nguồn thơ cảm hứng tuôn trào dào dạt
Gặp nhau như cơn khát
Tình em theo cấp số nhân
Ngày tháng giao du đường bốn mùa xuân
Cả mạng ảo cũng tưng bừng ríu rít
Cuối năm nhìn đâu cũng vô cùng thân thiết
Nhắm mắt lại cũng biết
Ta chưa giàu thế bao giờ...
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012
BÓNG DÁNG EM
Dạo phố chiều nay chỉ một mình tôi
Đi hay về cũng chẳng còn biết nữa
Ngơ ngác giữa dòng đời mặc đèn
xanh đèn đỏ
Họ một lối về, tôi ngã năm, ngã
ba...
Có phải đoạn đường này em đã từng
qua?
Dáng ai kia sao giống em đến thế
Xe At-ti-la điệu đàng quành chỗ rẽ
Màu áo em nổi bật giữa bao người
Chỗ này đây em đã từng ngồi
Quán cà phê có cái tên Nửa nhớ
Ghế trống không nhưng vẫn còn hơi
thở
Cả ánh nhìn dùng dắng vẫn còn đây
Bao lứa đôi đang tay trong tay
Chiều công viên dập dìu thơ mộng
quá
Một mình tôi co ro trên ghế đá
Em ngồi phía này, đêm đó phải không
em
Thành phố bây giờ như cũng rộng dài
thêm
Đâu cũng thấy bóng em, đâu cũng là
kỷ niệm
Đâu cũng nồng nàn, đâu cũng thương
cũng mến
Nỗi buồn này yêu lắm, dịu dàng ơi!
Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012
VIẾT TRƯỚC NGÀY TẬN THẾ
Ngày 21-12-2012
Ngày chỉ có số 1, số 2
Hai số một lần ngược chỗ
Duy nhất số 0 chen vào đứng giữa
Thế mà sẽ chẳng còn gì nữa
Trái đất này tiêu tan
Trở về số 0
Tất cả kết thúc
Không giận hờn, không yêu thương,
không còn oan ức
Không hoà bình, chiến tranh, không
dân và chẳng còn quan chức
Cỏ cây, hoa lá, chim muông...
Tất cả đều không
Cũng chẳng biết còn không những
linh hồn vật vờ trong vũ trụ?
Cũng chẳng biết còn gì không để cho gì trú ngụ?
Chỉ còn đêm nay
Hai mươi tư giờ nữa
Cầu Phật? Lạy Chúa?
A di đà! A men!
Liệu có còn kịp không?
Sao vẫn có kẻ nhận hối lộ, ôm giữ
ghì chiếc ghế?
Vẫn vơ vét của tiền trước ngày tận
thế?
Vẫn mơ chức quyền khi tất cả sắp
về 0?
Em và anh và dòng sông
Và cỏ cây, hoa lá, chim muông...
Đã khóc, đã cười, đã hờn giận, yêu
thương
Giây phút cuối cùng càng yêu thương
em nhé
Mặc cho ngày tận thế
Quyết không về số 0
Ta hoá đời mình thành cát bụi mênh
mông
Thành những nguyên tử Tình yêu
lang thang trong vũ trụ
Thông điệp Hoà bình, Tình yêu bất
tử
Cho muôn đời mai sau...
Ngày 18-12-2012
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012
TẢN MẠN MÙA GIÁNG SINH
Đã nửa đêm, tôi không tài nào chợp mắt được. Thời gian này đang mùa
giáng sinh. Rét. Rét tê, rét tái. Rét cắt thịt cắt da. Rét buốt thon thót. Đêm
nay rét lại tăng cường. Năm nào cũng vậy, cứ mùa giáng sinh, đêm Noel là trời
lại rét ghê rét gớm. Khi ngồi gõ máy những dòng này thì ngoài trời kia, vô
tuyến báo lúc tối là Hà Nội đêm nay nhiệt độ sẽ xuống tới 13 độ C. Hà Nội còn
thế chắc thành phố ngã ba sông này còn không biết rét đến độ nào? Ngồi trong
phòng kín như bưng, quần dài, quần ngủ, áo len, áo gió, mũ lông tùm hụp, cả tất
chân nữa, thế mà thi thoảng tôi cũng rùng mình lên vì rét. Sao không trùm kín
chăn mà ngủ lại thức để làm gì? Thì thế mới lạ. Tính tôi nó thế. Càng đêm càng nhìn
sâu, càng lắng nghe được tiếng lòng mình nhất. Tiếng đêm không rõ từ đâu mà nó
cứ thủ thỉ thù thì, cứ da da diết diết khiến cho đôi mắt cứ chong chong, ngơ
ngơ ngác ngác đến lạ kỳ.
Trong 24 tiếng đồng hồ của một ngày khoảng thời gian lắng đọng nhất đó
là về ban đêm. Sau một ngày làm việc căng thẳng, nhộn nhịp, xô bồ với cuộc sống
mưu sinh, đêm về là lúc ta nhìn lại mình, nhớ lại những gì của ban ngày tất bật,
để một chút chiêm nghiệm ngắn ngủi trên đường đời. Đó là khoảnh khắc để cho đôi
lứa yêu nhau. Còn tôi, đêm nay cô đơn. Xung quanh, ngoài kia là giá rét. Tôi chỉ
biết cuộn tròn trong chăn mà lắng nghe hơi thở của chính mình, của trời đất và
vũ trụ. Với trí tưởng tượng của mình, tôi đang cảm nhận tình yêu của em từ
phương trời xa ngái. Này đây tươi rói dáng hình em. Này đây nồng nàn hơi thở
em. Này đây những kỷ niệm của chúng tôi những ngày bên nhau.
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012
TẬP LÀM THƠ
Cố chế tạo một bài thơ
Theo kiểu cách tân, hiện đại
Thử dấn thân theo trường phái hậu hiện đại
Bẻ tứ tung những câu văn xuôi
Thả con chữ thuồi luồi
Chế những từ lạ hoắc
Không điệu vần
Trúc trắc
Bí tắc
Oải
U
Ơ
Loanh quanh mãi vẫn ở góc bờ
Trong thửa ruộng năm sào với cái tôm cái tép
Với những câu ca dao vỗ về cơn đói rét
Vẫn trắc trắc bằng bằng
Cuối cùng lại về lục bát mẹ đây
Ta cổ hủ cỗi già hay vẫn quá thơ ngây?
Trong cuộc kiếm tìm loay hoay mụ mị
Ngổn ngang ý nghĩ
Ý nghĩ dẫn ta về
Cánh đồng ngày xưa thôn quê
Có mẹ cha ông bà cuốc cày lam lũ
Ta ngồi ngây trắng trang giấy những đêm không ngủ
Ảo ảnh vô hình vần thơ bay lên...
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
NGÀY ĐẶC BIÊT 12-12
120 cô dâu chú rể
Cả Sài Gòn bồng bềnh men say
12 tháng 12 năm 12 này
Cửa hạnh phúc 120 ngôi nhà mới mở
Những nụ cười rạng rỡ
Ngập tràn hoa
Bản tình ca
Và những nụ hôn tưởng chừng như
không bao giờ dứt
Ở tít xa xôi phương bắc
Cũng hôm nay
Người ta phóng vệ tinh lên trời
bất chấp
Mọi sự cản ngăn của 6 bên, của
Liên hợp quốc
Hoà bình hay chiến tranh
Tình yêu hay súng đạn
Thời cơ hay vận hạn
Những con số 12?
Tôi ngồi quán lai rai
Nghĩ về con số 12 - một giáp
Cùng với chuột, trâu, hổ, mèo, rồng,
rắn...
12 con số đồng hồ
Kim phút lờ đờ
Kim giây đuổi theo hộc tốc
12 phút nữa là 12 giờ
Ba kim chập một
12 tiếng của ngày hôm nay
Sài Gòn hoa và nụ hôn đắm say
Triều Tiên khói mịt mù tiếng nổ
12 tiếng nữa
Sài Gòn muốn ngày dài thêm
Còn Triều Tiên?
Ai mà biết được
Ơi cái ngày đặc biệt
Toàn con số 12!
Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012
ĐỪNG LÊN HÌNH NỮA EM ƠI!
Đừng lên hình nữa em ơi!
Tôi van em đấy, khổ tôi quá chừng!
Bỗng dưng mong gặp người dưng
Bỗng dưng lại sợ... mong đừng gặp
em
Cứ giờ ấy lại cuống lên
Chờ em cô phát thanh viên lên hình
Bỗng dưng tim đập thình thình
Ngây ngô ngồi ngắm em xinh kia kìa
Đêm khuya ú ớ ngủ mê
Gọi tên em mãi, như hề - khổ không?
Biết là sáo đã sang sông
Mà sao vẫn muốn đan lồng, kết
hoa...
Thôi đành mơ mộng từ xa
Ti vi đặt bốn góc nhà đợi em
Ơ kìa! Cô phát thanh viên!
Van em, em hãy hiện lên... anh chờ!
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
LÀM SAO QUA ĐƯỢC MÙA ĐÔNG?
Làm sao qua được mùa đông?
Thuyền thơ giữa dòng buốt giá
Gió bấc mưa phùn nghiêng ngả
Chữ câu đông cứng mất rồi!
Làm sao tìm lại cho tôi?
Vàng thu một thời xa lắc
Cùng em đêm trăng vằng vặc
Bồng bềnh trôi trong thu mơ
Làm sao về lại ngày xưa?
Bến yêu bây giờ đã lở
Câu thơ hãy còn dang dở
Chiếc lá cuối cùng gió bay
Làm sao qua được sông đây?
Bờ xuân vẫn còn xa ngái
Chẳng thể nào quay trở lại
Có ai chờ tôi đấy không?
Làm sao qua được mùa đông?
Lập bập vần thơ rét cóng
Sông băng mà lòng dậy sóng
Làm sao? Làm sao...bây giờ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)