Đoàn họa sỹ Phú Thọ trước lán Nà Lừa
Hôm qua, chào mừng 66 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2-9, triển lãm mỹ thuật khu vực III Tây Bắc - Việt Bắc lần thứ XVI được long trọng tổ chức tại thành phố Tuyên Quang. 30 họa sỹ của tỉnh Phú Thọ với 30 tác phẩm (nhiều nhất của 14 tỉnh trong khu vực) đã tham dự triển lãm này. Tôi lại làm nhiệm vụ trưởng đoàn dẫn anh em tới thành Tuyên để dự sự kiện văn học nghệ thuật quan trọng này.
Sáng qua, trong lúc ăn sáng, tôi thấy một họa sỹ tóc bạc phơ vừa ăn vừa ngắm tôi. Ông ngắm một cách chăm chú và trao đổi gì đó với mấy người xung quanh khiến họ cùng nhìn tôi. Tôi chột dạ, liệu mình có gì để họa sỹ già ấy và mấy người kia chú ý. Tự kiểm tra lại mình thấy chẳng có gì khiếm khuyết, tôi ung ung ăn sáng.
Khi ăn xong, người họa sỹ già kia kéo ghế lại gần tôi. Ông xin lỗi hỏi tôi danh tính. Tôi cho biết một số thông tin về mình. Ông bỗng cười xòa, vỗ vai tôi thân mật: “Cậu là Xuân Thu? Tôi chưa được gặp cậu nhưng đã đọc nhiều thơ của cậu nhưng ấn tượng nhất với tôi là bài thơ cậu viết về Hội Đền Hùng. Cái bài mà hẹn hò với cô gái nhưng cô ấy không về hội đó. Tôi không nhớ tên bài nhưng khá thuộc nội dung bài này. Năm nào cứ đến Hội là đài Phú Thọ lại phát bài đó. Thơ hay, người ngâm hay nên tôi nhớ lắm”. Rồi ông đọc một khổ đầu tiên của bài thơ. Tôi nhắc ông: “Bài “Sao em không về trầy hội”. Bài này đã được in tuyển chọn trong tập thơ Đền Hùng mấy trăm bài của các tác giả cả nước từ xưa tới nay bác ạ”. Ông gật gù: “Thảo nào”.
Sau đó, ông xin phép tôi cho ông ký họa chân dung. Tôi vui quá. Thế thì còn gì bằng. Ông lấy mở cặp lấy tờ giấy A4 và bảo tôi ngồi yên vị. Ba phút sau, ông đưa tôi bức ký họa chân dung của tôi. Tôi ngây người. Tài thật. Ông là họa sỹ Hoàng Hùng Bản Giản, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, hiện đang sống và sinh hoạt tại Hội VHNT Vĩnh Phúc. Tên lạ, người lạ, cách làm quen cũng lạ. Cởi mở, chân tình, không còn ranh giới, chỉ có niềm say mê nghệ thuật.
Tôi cầm bức chân dung về và post luôn tấm hình đó vào bài thơ “Họa sỹ” mà tôi vừa đưa lên mạng sáng sớm. Thật cảm ơn người họa sỹ tài hoa đó và tấm lòng mến mộ của ông. Tiếc là tôi không mang theo máy ảnh để chụp hình ông.