Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

NỬA NHỚ THU


                                                            Tặng anh Thế Yên và...

Vội vã một trưa thu
Góc quán cà phê Nửa nhớ
Giọt thơ,
Giọt nhớ
Rơi, rơi, rơi…
Em rắc đường màu nắng
Khuấy lên mùa thu
Nếm thử
Em đổ heo may vào những viên đá chỏng chơ
Nỗi nhớ
Sẫm lại màu cà phê
Đặc quánh
Em bỡ ngỡ mùa thu
Trải vàng hoa nắng
Mừng em
Cà phê run lên một vạt nhớ
Chênh chao mùa thu
Nửa ly cà phê
Lời chưa kịp trọn
Em đi
Mang theo mùa thu còn tươi nguyên nỗi nhớ…

                                       Việt Trì ngày 08-9-2011

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

THƠ TRẦN THANH NHÃ

Trần Thanh Nhã, một cô giáo bậc trung học cơ sở ở huyện Gò Dầu Tây Ninh. Cô tham gia vào những hoạt động văn chương vài năm nay. Mới đây Trần Thanh Nhã  được Hội Văn học Nghệ thuật Tây Ninh cử đi dự lớp bồi dưỡng sáng tác do trường viết văn Nguyễn Du ( Hội Nhà văn) mở tại Gia Lai. Ngay khi trở về Trần Thanh Nhã đã có những tác phẩm in trên Báo Văn Nghệ, Tiền phong, Tây Ninh, Vãn nghệ Tây Ninh, Gia Lai… Rõ ràng Tây Ninh đã có một cây bút mới. Hội VHNT Tây Ninh đã cử cô tham gia Hội nghị những người viết văn trẻ 2011 tổ chức tại Tuyên Quang. Niềm vinh dự cho TTN, đồng thời cũng là nguồn cảm hứng để TTN sáng tác nhiều hơn trong thời gian sắp tới.

                                                                    NGUYỄN ĐỨC THIỆN

Tại Văn miếu Quốc tử giám ngày 08-9-2011

THƠ THANH NHÃ

Có lẽ chưa bao giờ người viết văn Tây Ninh lại được nhắc tới nhiều đến thế trên báo chí Văn nghệ Trung ương và các tỉnh. Đấy là vừa qua sự kiện Tây Ninh cử 5 người viết cả trẻ lẫn trung trung đi dự lớp của Trung tâm Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du tổ chức tại Gia Lai cuối tháng 6 vừa qua. Văn nghệ Gia Lai kể: “các anh chị Đỗ Xuân Thu, Vũ Miên Thảo, Nguyễn Văn Tài, Đào Thái Sơn, Trần Nhã My… đều “lên cơn” viết. Năm tác giả Tây Ninh lập một blog mới toang và liên tục đăng tải bài vở từ Pleiku…”. Cũng tạp chí này, đã in ba tác phẩm của các “Nhà” Tây Ninh là Vũ Miên Thảo, Giang Sơn và Trần Nhã My. Miên Thảo có bài thơ mà chỉ cái tựa thôi, đã thấy nên thơ: Thơ ta buồn! Em đã hoá hư không. Bài ký của Giang Sơn viết về kỷ niệm Pleiku thoải mái phóng bút nên độc đáo v.v…v.v.

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

BUỔI SÁNG TRÊN QUÊ HƯƠNG HÒA HIỆP

Xếp lại váy ngắn, váy dài, kem chống nắng, son môi
tất tần tật
cho bộ bà ba cũ vào ba lô

Mai lên biên giới
Hòa Hiệp lần đầu tôi tới
xanh rẫy cao su, chín đỏ vườn chôm chôm
tôi lạc giữa thiên nhiên tươi rói

Hoà Hiệp trong veo
không khói bụi
như đi biệt tăm tiếng xe cộ lầm rầm
suối Bà Sự rót trinh nguyên vào ngày mới

Rồi tiếng lũ chim một sớm mai hồng
lay tôi dậy
cứ ngỡ mình còn chìm trong giấc mơ xa ngái.

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

TẢN MẠN NGÀY KHAI TRƯỜNG


       
          Đã thành lệ, cứ mùng 5 tháng 9 hàng năm là khắp nơi tưng bừng tổ chức ngày khai giảng bước vào năm học mới. Cái cảm giác xốn xang, náo nức được gặp lại bạn bè sau ba tháng hè xa cách, được cắp cặp sách mới, gặp thầy mới, bạn mới sao nó hồn nhiên, nhí nhảnh đến lạ kỳ. Ở những lớp cấp 3 ngày trước (trung học phổ thông bây giờ), khi mà ta đã lớn, đã có những cảm giác chênh chao, bỗng dưng buồn, bỗng dưng nhớ thì cái cảm giác hồn nhiên ấy hầu như vẫn còn vẹn nguyên như thế.
Đường làng mấy tháng hè vắng bước chân con trẻ thì sớm thu này bỗng vang lên tiếng gọi nhau í ới, rồi từng đám, từng đám tụ tập chạy đuổi nhau náo nức đến trường khiến cho con đường trở nên tấp nập hẳn. Học sinh lớp lớn hơn thì áo dài trắng thướt tha, từng tốp xe đạp bên nhau vừa đạp xe vừa chuyện trò ríu ran tưởng như chưa vui thế bao giờ. Và, lát nữa thôi, tiếng trống trường sẽ điểm lên gióng giả báo hiệu một năm học mới bắt đầu thì ngay bây giờ đây bao con tim tuổi học trò kia cũng đã và đang đập thình thịch rộn ràng rồi. Chắc chắn là như thế. Tôi cứ đứng ngẩn ngơ trên ban công tầng hai nhà mình mà ngắm bầy trẻ thơ quàng khăn đỏ, tung tăng cắp sách tới trường rồi bất chợt bâng khuâng nhớ lại một thời đèn sách của mình. Nhớ. Nhớ lắm. Cái cảm giác đến trường vừa như được tái hiện khiến lòng tôi nôn nao. Ước gì mình lại được vô tư như lũ trẻ kia, như các cô cậu học trò nọ.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

TIN NHẮN




Những dòng tin nhắn nối đuôi nhau
Bay trong không trung vượt ngàn trùng cách trở
Như những cánh chim hối hả
Những lời dịu êm
Sớm, trưa, chiều, tối tới thăm em…

Những dòng tin nhắn
Như những đóa hoa xuân
Ngào ngạt hương thơm rải nệm em nằm
Là cơn mưa mùa hạ
Cho em thỏa thuê vẫy vùng tắm mát
Xua tan cơn khát
Mơn man làm ngọn gió thu
Cùng tiếng chim gù vỗ về ru em nồng nàn giấc ngủ
Là muôn vàn ánh lửa
Sưởi ấm lòng em tháng ngày đông giá rét…

Những cánh chim mải miết
Những dòng tin nhắn
Không hình, không ảnh, không cả âm thanh
Từ trái tim anh
Viết lên trời xanh
Gửi về phương em
Những lời yêu thương nồng nàn da diết

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

THẾ THÔI


Mặt trời tắt hẳn cái bóng đèn tiết kiệm điện
Nhường chỗ cho những vì sao nhập nhòe như ánh đèn ngủ
Cây cối nhâm nhi giọt sương đêm
Côn trùng thúc giục anh:
“Chúc em ngủ ngon”
Thế thôi
Tối nào cũng vậy

Trời bật công tắc cho bóng đèn cháy sáng
Khu phố bừng tỉnh sau một đêm mơ
Ánh bình minh chạy tìm anh
Nhắc rằng:
“Chúc em một sớm mai hồng”
Thế thôi
Sáng nào cũng vậy

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

THẾ LÀ THU

              Ơ kìa thu!
Thực hay mơ?
Bỗng dưng sợi nắng vàng tơ thế này?
Bỗng dưng man mác heo may
Bỗng dưng hoa cúc ngợp đầy lối quê…

Bướm vàng lấp lóa bờ đê
Bỗng dưng con sáo cõng về lời ru
Lá vàng bởi tiếng chim gù
Bỗng xào xạc
Thế là thu thật rồi!

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

THU MƠ


Ơi cơn nắng trên cao
Nắng không tên, không màu
Gay gắt chói
Em tạm gọi nắng thu
Cứ hanh vàng như lời anh nói

Phương em rạch ròi hai mùa nắng mưa
Chẳng có gió thu đu đưa
Sao bỗng dưng lành lạnh
Se se ngọn heo may tưởng tượng

Gom nắng vàng thu vào ánh mắt
Nhốt heo may phương anh trong tóc em bồng bềnh
Áo em ủ nỗi nhớ hình chiếc lá

Chiếc lá vàng
Rớt rơi vào kỷ niệm
Co quắp nỗi nhớ mùa thu
Mùa em chưa từng gặp bao giờ




Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

HOA TƯỜNG VI TRONG MƯA

                                
               Nhà thơ Văn Công Hùng (đầu hói) và Xuân Thu (cười) 

                                                                       HÀ CÔNG TRƯỜNG

          Bỏ lại thành phố Huế, khoác ba lô lên Pleiku giữa ngờm ngợp sắc vàng dã quỳ, hoà trong mờ mờ sương dáng phố… đã làm cho nhà thơ Văn Công Hùng nguyện gắn bó cuộc đời mình với mảnh đất này. Phố núi đã là vườn ươm cho thơ ông và để bây giờ cái tên Văn Công Hùng đã quen thuộc trong giới văn nghệ sĩ và người yêu thơ…
Thơ là tiếng nói từ trái tim đến trái tim là con đường của cảm xúc, là sự thăng hoa của tâm hồn người nghệ sĩ. Thơ cũng là  sự ồn ào náo nhiệt của đời thường, là tiếng ru hời của mẹ, là khúc hát đồng dao của em thơ. Đối với Văn Công Hùng thơ phải phản ánh được những cái đời thường của cuộc sống.
                              Những nhà thơ ở trong nhà tập thể
                             con  bao cấp tiếng cười
                             vợ tem phiếu cơm ăn và nước mắt.
                                                                            (Tự bạch của một thời)
Sự thật của cuộc sống khốn khó nhưng nhà thơ không né tránh, chúng đi vào thơ một cách dung dị, chân thật như những gì vốn có. Những tưởng gánh nặng áo cơm sẽ  đè bẹp cuộc  đời thơ, nhưng không chính trong khó khăn đó thơ ông lại toả sáng hơn, đáng yêu hơn bởi nó gắn liền hiện thực cuộc sống, từ những điều nhỏ nhặt dưới ngòi bút của ông chúng trở nên xa lạ, mang diện mạo khác hơn:
                                      Vũ trụ là mười hai mét vuông
                                      nhân loại là vợ con và bầy heo lai kinh tế
                                      tính nhân văn suốt đời chê bia  rằng đắng
                                      bản ngã chai lì nhưng khóc nếu heo đau 

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

TRỞ LẠI TÂN TRÀO


                                              Đoàn họa sỹ Phú Thọ trước lán Nà Lừa
        Hôm qua, chào mừng 66 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2-9, triển lãm mỹ thuật khu vực III Tây Bắc - Việt Bắc lần thứ XVI được long trọng tổ chức tại thành phố Tuyên Quang. 30 họa sỹ của tỉnh Phú Thọ với 30 tác phẩm (nhiều nhất của 14 tỉnh trong khu vực) đã tham dự triển lãm này. Tôi lại làm nhiệm vụ trưởng đoàn dẫn anh em tới thành Tuyên để dự sự kiện văn học nghệ thuật quan trọng này.
          Sáng qua, trong lúc ăn sáng, tôi thấy một họa sỹ tóc bạc phơ vừa ăn vừa ngắm tôi. Ông ngắm một cách chăm chú và trao đổi gì đó với mấy người xung quanh khiến họ cùng nhìn tôi. Tôi chột dạ, liệu mình có gì để họa sỹ già ấy và mấy người kia chú ý. Tự kiểm tra lại mình thấy chẳng có gì khiếm khuyết, tôi ung ung ăn sáng.
          Khi ăn xong, người họa sỹ già kia kéo ghế lại gần tôi. Ông xin lỗi hỏi tôi danh tính. Tôi cho biết một số thông tin về mình. Ông bỗng cười xòa, vỗ vai tôi thân mật: “Cậu là Xuân Thu? Tôi chưa được gặp cậu nhưng đã đọc nhiều thơ của cậu nhưng ấn tượng nhất với tôi là bài thơ cậu viết về Hội Đền Hùng. Cái bài mà hẹn hò với cô gái nhưng cô ấy không về hội đó. Tôi không nhớ tên bài nhưng khá thuộc nội dung bài này. Năm nào cứ đến Hội là đài Phú Thọ lại phát bài đó. Thơ hay, người ngâm hay nên tôi nhớ lắm”. Rồi ông đọc một khổ đầu tiên của bài thơ. Tôi nhắc ông: “Bài “Sao em không về trầy hội”. Bài này đã được in tuyển chọn trong tập thơ Đền Hùng mấy trăm bài của các tác giả cả nước từ xưa tới nay bác ạ”. Ông gật gù: “Thảo nào”.
          Sau đó, ông xin phép tôi cho ông ký họa chân dung. Tôi vui quá. Thế thì còn gì bằng. Ông lấy mở cặp lấy tờ giấy A4 và bảo tôi ngồi yên vị. Ba phút sau, ông đưa tôi bức ký họa chân dung của tôi. Tôi ngây người. Tài thật. Ông là họa sỹ Hoàng Hùng Bản Giản, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, hiện đang sống và sinh hoạt tại Hội VHNT Vĩnh Phúc. Tên lạ, người lạ, cách làm quen cũng lạ. Cởi mở, chân tình, không còn ranh giới, chỉ có niềm say mê nghệ thuật.
          Tôi cầm bức chân dung về và post luôn tấm hình đó vào bài thơ “Họa sỹ” mà tôi vừa đưa lên mạng sáng sớm. Thật cảm ơn người họa sỹ tài hoa đó và tấm lòng mến mộ của ông. Tiếc là tôi không mang theo máy ảnh để chụp hình ông.