Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

CON ỐC BIỂN



Anh gửi tặng em quà Valentine từ Trường Sa
Không phải hoa hồng, Chocolate, áo váy
Không phải lâu đài, ô-tô, xe máy
Không phải nhạc, phải thơ
Nhưng rất bất ngờ
Em sững sờ
Như mơ
Vỏ ốc
Biển
Bao yêu thương trìu mến
Em ấp iu con ốc vào má lắng nghe
Tiếng u u gió thổi
Tiếng của đại dương rì rào vọng tới
Tiếng của cha ông xa lắc vọng về
Bản tình ca anh hát em nghe
Nhắm mắt lại
Em thấy
Sóng biển
Và những cánh chim
Những giàn khoan, đảo nổi, đảo chìm
Anh cùng cây phong ba, bão táp
Giữa biển trời hiên ngang, bất khuất


Ngày lại ngày
Em ấp iu
Chụm môi thổi vào miệng ốc
Cho nó kêu vang lên
Valentine
Em
Mãi mãi yêu anh…

                 Ngày 18-6-2015
 










CÂY BÀNG VUÔNG



Bất cứ đảo nổi nào của quần đảo Trường Sa
Đều có một loại cây rất lạ
Cây bàng vuông rễ cắm sâu vào đá
Bấu vào cát, san hô… mà xanh thắm với trời

Mặc phong ba, bão tố trùng khơi
Vẫn hiên ngang cây trổ hoa kết trái
Năm cánh hoa xinh - gương mặt người con gái
Rất kiêu sa như một nữ hoàng

Đảo về đêm hương hoa thơm luênh loang
Biển thao thức rì rầm sóng vỗ
Quả bàng vuông những chiếc chuông trong gió
Cứ đung đưa trong vũ điệu bồng bềnh

Giữa biển trời sóng gió lênh đênh
Cây kiên cường là phong ba, bão táp
Cây tình yêu - hoa bàng vuông khoe sắc
Quả bàng vuông nhiều lắm ở Trường Sa

Lá bàng vuông thay lá dong quê nhà
Lính đảo tưng bừng gói bánh chưng ngày Tết
Quà cho người yêu mỗi lần về phép
Quả bàng vuông khô xinh xinh yêu thương

Kiêu hãnh vô cùng ơi cây bàng vuông!
                             Cùng lính đảo cho Trường Sa xanh thắm
Em có biết không Đất Nước nơi đầu sóng?
Anh ở nơi này Tổ quốc mãi bình yên…

                             Tam Đảo, 23-6-2015














CẦU VỒNG TRÊN ĐẢO ĐÁ ĐÔNG



Sớm nay trên đảo Đá Đông
Bỗng dưng bắt gặp cầu vồng đẹp chưa
Biển trời xanh đến bất ngờ
Lung linh bảy sắc như mơ thế này!

Văn công, lính đảo cầm tay
Không son phấn vẫn đẹp ngây ngất trời
Cùng nhau nhảy múa hát cười
Mà nghiêng biển cả, mà ngời mắt nhau

Lời thương như hẹn từ lâu
Sớm nay giữa biển nói câu đợi chờ
Phải chăng bà Nguyệt, ông Tơ
Bắc cầu vồng
Để đón đưa nhau về…
                            Ngày 7 tháng 6 năm 2015

BÌNH MINH Ở BIỂN



Tổ quốc tự nơi này bình minh đang lên
Biển trời của ta
Sớm mai hồng
Đẹp quá!
Cờ đỏ tung bay
Tiếng còi tàu giục giã
Ngày mới bắt đầu
Trường Sa bình yên…
                                Tháng 6-2015

BIA LIỆT SĨ TRÊN ĐẢO SINH TỒN



Chùa Sinh Tồn ở đảo Sinh Tồn
Có tấm bia ghi phương danh sáu mươi tư liệt sĩ (*)
Đã lấy biển xanh để ngàn thu yên nghỉ
Gạc Ma ngày nào nỗi đau không quên

Tôi rưng rưng lần đọc những dòng tên
Lòng quặn thắt có hai người Phú Thọ
Hai liệt sĩ anh hùng Đất Tổ
Phạm Hữu Doan và Hán Văn Khoa

Người Tam Nông, người ở Thanh Ba
Đã ngã xuống vì biển trời Tổ quốc
Tiếng cười Văn Lang loang xa cùng sóng nước
Hương sắc chè xanh xanh thắm mãi biển xanh

Tổ quốc mẹ hiền gọi mãi tên anh
Chùa Sinh Tồn nhang thơm hương ngát tỏa
Biển trời của mình đây sóng vẫn chưa yên ả
Tiếp bước cha anh chắc tay súng đêm ngày

Xúc động, nghẹn ngào trong khói tỏa hương bay
Kính cẩn nghiêng mình trước anh linh liệt sĩ
Sóng biển, chuông chùa ru các anh an nghỉ
Tổ quốc ngàn đời nơi đầu sóng Trường Sa…

                                              Tháng 6 năm 2015

 

(*) Trong khuôn viên chùa Sinh Tồn trên đảo Sinh Tồn có tấm bia ghi “Phương danh anh linh 64 liệt sĩ hy sinh tại đảo Gạc Ma ngày 14-3-1988”.



BÊN CỘT MỐC CHỦ QUYỀN



Đến bất cứ đảo nào của quần đảo Trường Sa
Việc đầu tiên chúng tôi chào Tổ quốc
Từng người, từng người đứng bên cột mốc
Xúc động, nghẹn ngào, sung sướng, rưng rưng…

Biển đảo mình đây xương máu cha ông
Anh lính hải quân súng chắc tay gìn giữ
Tựa cột mốc chủ quyền ta tựa vào lịch sử
Mây trắng, biển xanh và cờ đỏ trên đầu

Từ Hà Giang tới mũi Cà Mau
Từ Hoàng Sa, Trường Sa, Thổ Chu, Phú Quốc…
Bất cứ ở đâu cũng thấy hình đất nước
Cờ đỏ tung bay trên cột mốc chủ quyền

Em gái ơi! Cứ thoải mái làm duyên
Đứng tạo dáng, chụp hình bên người lính đảo
Chẳng sợ kẻ thù nào cùng hiểm nguy, dông bão
Vẫn Tiến quân ca “Việt Nam ta vững bền”…

                      Trường Sa, trưa mùng 08/6/2015

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

EM Ở PHƯƠNG NÀO THÁNG TƯ ƠI?



Đã nửa tháng tư rồi em biết không?
Hoa loa kèn nở như chưa bao giờ nở thế
Bung hết mình và hướng về bốn phía
Lặng lẽ khiêm nhường mà kêu xé chờ mong

Quay phía nào cũng khắc khoải đợi trông
Cũng không nhau,
Tiếng kèn rơi đứt quãng
Anh thổi hết hơi vẫn một mình một bóng
Em ở phương nào tháng tư ơi?

TIỄN VỢ ĐI CHỢ TÌNH KHAU VAI



Ngày mai, hai bảy tháng ba
Em đi đi, kẻo người ta lại chờ
Chợ tình những mộng cùng mơ
Cả năm có một ngày giờ ấy thôi

“Nhớ ai bổi hổi bồi hồi”
Người ta đợi đứng, đợi ngồi Khau Vai
Việc nhà gà, lợn, sắn, khoai…
Mặc anh sẽ liệu ngắn dài lo chi

Chợ tình em cứ đi đi
Tình xưa được buổi vân vi tỏ bày
Thì em cuối mắt cùng mày
Cứ như ngày cũ mà say với người

Lỡ duyên, lạc phận tại trời
Trả em cho họ khóc cười một đêm
Thì em cứ đáp cứ đền
Ngày kia về lại bình yên… anh chờ
                          Ngày 26 tháng Ba, Ất Mùi

CHỜ EM KHAU VAI



   
Sao em bảo sẽ về chợ tình Khau Vai?
Để đá dăng mây bắc cầu vồng chờ đợi
Để tiếng chim cũng bồi hồi khấp khởi
Ríu ran rừng, róc rách suối reo vui

Hai bảy tháng ba bao thương nhớ đầy vơi
Tình cũ, nghĩa xưa hẹn hò nhau tìm lại
Cả năm trời chỉ một ngày ân ái
Hòn đá thề, gốc cây ấy… vẫn còn đây

Bao lứa đôi tình tự trong mây
Cả râu tóc bạc phơ, những nụ cười móm mém
Họ trẻ lại tuổi đôi mươi, mười tám
Rạo rực, mê say, háo hức tình đầu

Chỉ mình anh ngơ ngác, em đâu?
Vấp vào đá, ngã sõng soài sườn núi
Cả cỏ cây như cũng buồn, cũng tủi
Chợ ăm ắp tình mà mình anh cô đơn

Mỗi phiên chợ qua đi anh thấy mình già hơn
Mới ngày nào mà bây giờ chống gậy
Anh vẫn chờ em chỗ mình ngày xưa ấy
Em sẽ về! Em nhé - Khau Vai!

                           Ngày 25 tháng Ba, Ất Mùi

TRƯỚC GƯƠNG




Chẳng biết tự bao giờ khi ta soi gương
Cứ ngớ ra chẳng nhận mình được nữa
Chẳng như ngày xưa cái thời hăm hở
Giờ ngây ngô, dài dại đến buồn cười

Chẳng biết tự bao giờ ta bỗng chốc hụt hơi
Gió chiều nào vội uốn theo chiều ấy
Tát nước theo mưa, nói cười như máy
Uốn lưỡi, lựa môi cho vừa mọi khuôn hình

Chẳng biết tự bao giờ mình chẳng là mình
Không nghe gì cũng vỗ tay ròn rã
Méo cũng bảo tròn, nịnh đầm giả lả
Câu cụt, câu què, nghe ợ cũng khen hay

Buông xuôi mình bằng cách giơ tay
Biểu quyết cả những khi không đồng ý
Sợ cành cong, sợ “rung cây dọa khỉ”
Thấy trái ngang ngoảnh mặt cứ làm ngơ

Chẳng biết tự khi nào ta chẳng được như xưa
Đứng trước gương cứ ngớ ra - kẻ lạ
Mình đây ư? Trời ơi! Thương, thương quá!
Đau đến vô cùng, sao đau thế mình ơi?

                                     Đêm 15-7-2015