Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

LẠY CHÚA! A-MEN!



Chẳng biết giờ này phía ấy có vui không?
Mà đằng này rét buốt buồn quá thể
Tháng tận, năm cùng, còn vài ngày lặng lẽ
 
Hững hờ trôi về mãi phía không nhau

Mùa Giáng sinh về em còn ở nơi đâu?
Bỏ mình anh quỳ dưới chân tượng Chúa
Lời nguyện cầu chỉ thấy thương và nhớ
Để giọt chuông buồn thánh thót vang ngân

Chẳng biết giờ này em có phân vân
Trước cột mốc thời gian, giữa hai năm cũ - mới
Có biết phía này có một người đứng đợi
Bên gốc thông già đêm giá buốt - Noel

Lạy Chúa lòng lành! Lạy Chúa! A-men!
Chuyển lời thương của con bay về phương ấy
Để đốm lửa đêm đông hóa thành đám cháy
Sưởi ấm tình con, a-men! A-men!
                                  Trước Giáng sinh 2014

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

HOA THẠCH THẢO






Mùa thu chết bởi vì hoa thạch thảo
Những đóa xinh xinh hồng, tím, trắng mê người
Ngỡ cứ tưởng qua rồi mùa giông bão
Hoa gọi rét về tê tái thế hoa ơi!

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

NÓI VỚI MÙA ĐÔNG


Cuối cùng còn lại mình thôi
Vẫn biết thế, sao vẫn ngồi ngẩn ngơ?
Ngày qua như một giấc mơ
Trắng tay mà vẫn cứ chờ, đợi, trông…

Cuối cùng rồi vẫn mùa đông
Biết là biết thế mà không khỏi buồn
Đã từng nắng lửa, mưa tuôn
Sao còn giá rét bán buôn làm gì?

Thôi đành rã cánh thiên di
Chấp cha chấp chới li ti cuối trời
Nâng niu mãi chút tình rơi
Bao nhiêu thế chấp, tơi bời bấy nhiêu…

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

THEO DẤU CHÂN LỤC BÁT NGUYÊN HÙNG



THEO DẤU CHÂN LỤC BÁT NGUYÊN HÙNG
(Đọc “Dấu chân lục bát” - Nxb Hội Nhà văn, 2014 của Nguyên Hùng)
                                                                          
          Tôi quen biết Nguyên Hùng trên mạng Internet qua những bài thơ trên blog cá nhân của anh. Ngày lại ngày những vần thơ ấy, bài thơ ấy đã hấp dẫn cuốn hút tôi. Thế rồi, tôi được anh tặng cho những tập thơ “Cánh buồm thao thức”, “Sóng không đến từ biển”, “Bay về phía bão” mà anh đã cho ra mắt bạn đọc trong những năm gần đây. Từ đọc thơ trên mạng đến đọc thơ trên sách, cảm hứng của tôi hình như cũng thăng hoa dào dạt hơn. Thơ Nguyên Hùng đầy sóng gió, nhiều hương vị biển, thấm đẫm tình đời.
Về sau gặp anh ngoài đời mới biết rằng anh quê Nghệ Tĩnh, sống và làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh, là tiến sỹ công trình thủy chuyên về hồ chứa, đê đập, nhà máy thủy điện, công trình bảo vệ bờ biển. Anh lại là chủ nhiệm mạng xã hội vnweblogs.com. Thì ra là thế. Tôi là cư dân mạng của anh mà không biết. Thảo nào thơ về biển, về tình yêu hay thế. Mới đây, tôi lại được anh tặng tập thơ “Dấu chân lục bát” do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Háo hức, tò mò, tôi lập tức theo gót nàng Thơ của anh để rồi lạc giữa rừng lục bát rợp mát ý tình, như men say, như ru ngủ và bồng bềnh miên man tự lúc nào cũng không biết. 

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

TIẾNG ĐIẾU CÀY

     

Khi vui rong róc giòn vang
Hội hè, đình đám cả làng cùng say
Thuốc thơm đỏ nõ chuyền tay
Điếu kêu xoe xóe, khói bay mù trời

Lúc buồn xịt xịt hụt hơi
Đóm châm mấy bận tắt rồi lại châm
Người tư lự, điếu lặng câm
Có ai tri kỷ, tri âm thế này?

Đã từng vụt Nhật, đập Tây
Gậy phang kẻ trộm lăn quay đã từng…
Chắt chiu mưa nắng ở rừng
Trộn thêm mặn muối, cay gừng... điếu kêu

Chẳng là trúc sáo, tre tiêu
Chỉ là tiếng điếu mà phiêu hút hồn
Say như điếu đổ cả thôn
Cứ rong róc thế, vô ngôn tháng ngày

                           Chủ nhật, 22-11-2014


Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

MƯA THÁNG MƯỜI


Hửng nắng một ngày
Hôm nay
Trời lại mưa…

Mưa tháng mười
Không thành cơn ào ạt
Không dầm dề, rả rích
Mưa phùn bay bay, bay bay…
Cùng gió mùa đủ để ngọt thêm cái rét
Đủ để cho nhau thèm hơi ấm nồng nàn da diết
Đủ để những cô đơn trong ngơ ngác đợi chờ

Tháng mười
Mưa lưa thưa
Đủ để khói đốt đồng bay lên thơm lừng cánh bãi
Đủ cho lũ trẻ trâu mê mải
Chơi trò vợ chồng xì sụp nướng khoai, ngô
Đầu tóc ướt hết rồi vẫn cứ cười trong cái rét co ro…

Mưa tháng mười
Lạ chưa?
Có câu thơ ngủ quên trên tầng tháp cổ
Chàng thi sĩ quên quên nhớ nhớ
Mải miết đi tìm…


                         Chủ nhật, 16/11/2014

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

TA VẪN CỨ LÀ TA

                   
          
          Có những người
          Vừa mới đây thôi còn “mày tao chí tớ”
          Mà hôm nay bỗng dưng thớ lợ
          “Cậu cậu tôi tôi” hờ hững nhạt phèo
          Như chưa từng đã cùng cảnh gieo neo
          Áo ngắn một thời, đầu trần chân đất
          Chỉ vì hôm nay bởi cái tài chạy chọt
          Cục đất đã thành ông tượng cao sang

          Có những bạn văn mà câu chữ làng nhàng
          Nhưng khéo bon chen, giỏi khuếch trương, tài dán tem, nhãn, mác
          Trở thành “nhà” nọ, “nhà” kia
          Vỗ vỗ vai ta với giọng bề trên lên lớp
          Nhìn đời bằng nửa con mắt
          Khuyên ta nên viết thế nọ, thế kia, thế khác…
          Cùng mớ lý luận cao siêu, rỗng tuếch, rối mù
          Ta nhìn bạn xưa lòng dạ ngẩn ngơ

          Thôi, đành vậy!
Ta cứ nhà quê - một gã chăn bò
          Vui với cỏ cây, ruộng đồng, trời đất
          Với bạn bè ta (kể cả ảo trên “phây”) cũng hiền lành chân chất
          Chẳng bon chen, danh hão, chức quyền
          Trải lòng cùng với thiên nhiên

          Chắt chiu con chữ người hiền mà thơ…

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

VỢ TÔI BẢO THẾ



 

Người ta "nhà" nọ, "nhà" kia
Chồng em - một gã nhà quê khù khờ
Cả đời chẳng biết làm thơ
Chỉ say tục ngữ, nương nhờ ca dao

Khi buồn đàn sáo nghêu ngao
Lúc vui "quốc lủi" thao thao một mình
Chốn đông người chỉ lặng thinh
Gặp nơi hoạn nạn nhiệt tình xông pha

Mấy đời toàn quét lá đa
Không "tem, nhãn, mác" để mà xưng danh
Chồng em - con cái nhà lành
Không quen chạy chọt, chẳng rành luồn leo

Nhọc công "mèo vẫn hoàn mèo"
Vẫn ca vọng cổ, vẫn chèo lới lơ
Chẳng là nghệ sĩ, nhà thơ
Mà em yêu đến thẫn thờ chồng ơi!