25
Chưa sáng hẳn
mà những người trong đội cảm tử phá bom đã có mặt ở nhà ông Chi. Ông Thạc cũng
đợi ở đó từ lâu. Một lúc sau, toàn ban thường vụ đảng uỷ cũng có mặt. Ba gian
nhà ông Chi được xếp dọn lại kê bàn ghế, trang trí cờ, hoa khá trang trọng. Mọi
người long trọng làm lễ truy điệu các chiến sỹ cảm tử phá bom. Ai cũng xác định
đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, sống chết chưa biết thế nào. Thế nhưng không
một ai sợ chết. Lễ truy điệu này càng chứng tỏ tinh thần quyết tử cho Tổ quốc
quyết sinh của anh em trong đội.
Ông Thạc, ông
Chi trong bộ quân phục mới với sắc mặt lạnh như tiền. Theo sau đó là đa số
chiến sỹ dân quân trong B của Phương. Kia là Tịch, Xuân, Côi, Đắn; đây là
Khang, Lý, Liên, Hải… Mọi người vẫn túm tụm nhau cười đùa. Một số cha mẹ của họ
cũng từ nơi sơ tán về vội để chứng kiến sự kiện quan trọng này. Không một ai
kêu ca, phàn nàn trách cứ. Họ đều tự hào phấn khởi vì có con em của mình tham
gia đợt đầu trong đội cảm tử quân. Ai cũng như nhớ về cái thuở đánh Pháp năm
“47” hồi nào. Số thanh niên viết đơn nhưng chưa được duyệt cũng kéo đến cả.
Cũng có một vài lời kì kèo, năn nỉ với lãnh đạo xã trước khi vào buổi lễ nhưng
ông Thạc quắc mắt: “Đây nà nệnh quân sự. Các đồng chí phải chấp hành. Coi
như nà tham gia đợt sau”.