6
Vừa chập tối,
Hoàn đã đạp xe đến nhà bà Thinh. Anh ăn mặc khá gọn gàng, đầu tóc chải bóng
lộn, sực nước hoa thơm phức. Áo pupơluyn trắng sơ vin bỏ vào trong chiếc quần
simili màu cỏ úa là thẳng cứng. Hoàn đi đôi dép nhựa tiền phong trắng nom thật
oách. Cả làng Ngọc Chúc này hiếm có thanh niên nào đủ bộ áo cánh như thế. Không
tối nào là Hoàn không có mặt ở nhà bà Thinh. Anh đến đó để lân la tán tỉnh
Phương. Tối nay, ngoài lý do chủ yếu đó, Hoàn còn tổ chức cuộc họp chi đoàn để
triển khai kế hoạch của xã về chuyển trạng thái sang thời chiến. Cho nên Hoàn
đã đến sớm hơn mọi khi.
Nhà bà Thinh ở
ngay bến sông, cạnh cây si già cao nhất nhì xóm. Một căn nhà gỗ ba gian lợp lá
cọ khá xinh xắn. Tuy nhà chỉ có hai mẹ con nhưng nhà bà lúc nào cũng có khách,
nhất là vào buổi tối, đặc biệt là lũ thanh niên. Họ đến đó vì nhà bà lúc nào
cũng sạch sẽ, ngăn nắp, tính bà lại xởi lởi, hiếu khách. Hơn nữa, cô con gái
của bà vừa xinh đẹp, nết na lại vừa duyên dáng hiền thảo. Bạn trai, bạn gái của
con gái bà thường lấy nhà bà làm địa điểm hò hẹn nhau, trò chuyện tâm sự sau
một ngày lao động vất vả. Nhà bà luôn đầy ắp tiếng cười và tự nhiên thành “trụ
sở” của thanh niên làng Ngọc Chúc.
Bà Thinh đang
lúi húi ở bếp đun nước. Bao giờ cũng thế, cứ biết có cuộc họp chi đoàn hay B
dân quân là bà lại chuẩn bị nồi nước chè xanh rõ to. Tiếng củi nổ lách tách hắt
ánh lửa ra sân sáng cả một vùng. Hoàn xăm xoe đi vào bếp hỏi thay cho lời chào:
- Bá Thinh ạ!
Nhà mình ăn cơm chưa hả bá?
- Anh Hoàn à?
Nhà tôi ăn rồi. Tối nay họp chi đoàn phải không? Tôi thấy con Phương nó bảo
thế?
- Vâng ạ. Thế
em Phương đâu rồi hả bá?
- Em nó đang
tắm. Mời anh lên nhà xơi nước.
- Vâng ạ. Bá
mặc cháu. Mà bá đang đun nước à? Để đấy cháu trông cho.
- Thôi, anh cứ
kệ tôi. Quần áo thế mà vào bếp thì nhọ nhem trông làm sao được.
Bà Thinh vừa
dun củi vào bếp vừa nhìn Hoàn nói. Hoàn hơi lúng túng, anh chống chế:
- Chẳng sao
đâu bá ạ. Bẩn lại giặt, lo gì.
Như để chứng
minh cho câu nói của mình, Hoàn loe xoe đến bên bếp lửa định ngồi xuống. Bà
Thinh thấy thế vội gàn lại:
- Ấy ấy, mặc
tôi. Anh lên xem ấm chén bàn ghế trên nhà đi. Nồi nước cũng sắp sôi rồi. Tôi
đun ù tí là xong bây giờ mà.