Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

CÁ THÁNG TƯ


          alt
                       Chẳng thể nào "cá tháng tư" cho em
                   Đùa chút thôi cũng sợ em sẽ dỗi
                   Bởi vì anh chẳng bao giờ nói dối
                   Nên tháng tư về như tháng khác mà thôi

                   Gió vẫn nồng nàn và dòng sông vẫn trôi
                   Ngày đầu tháng tư cả làng đi bắt "cá"
                   Tặng nhau cá to để tiếng cười hể hả
                   Cá giấy, cá hơi mà vẫn cứ vui hoài

                   Nói dóc một ngày nào có chết ai?
                   Cả làng Văn Lang quanh năm nói phét
                   Vẫn cứ tin, vẫn cứ yêu và vẫn vui ra phết
                   Đâu như Tây chỉ mùng một tháng tư?

                   Khoanh một khoảng trời xanh làm trang thư
                   Tung lên đấy mấy câu thơ vẽ hình con cá
                   Anh gửi cho em như món quà thật lạ
                   Khoác lác một lần, đừng hờn dỗi em ơi...   
                           
                                               Trước ngày cá tháng tư 2013
                                   alt

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

CÂY ĐÀN PI-A-NÔ VÀ CHIẾC KÈN ĐÁM MA



 
Người thổi kèn đám ma và người chơi pi-a-nô
Hai nhà đối diện nhau trên cùng một phố
Người là nhạc công trong đoàn văn công (có người còn gọi là nhạc sỹ)
Còn người kia chỉ là anh thợ
Anh thợ kèn đám ma chuyên phục vụ việc hiếu của làng
(Cũng có lần rất sang được đứng trong phường bát âm tế lễ)
Nhạc công pi-a-nô comple bệ vệ
Thợ kèn khăn xếp áo the
Pi-a-nô toàn vui với sự kiện, hội hè cùng những bản nhạc quy mô, hoành tráng
Kèn đám ma chỉ thương thay khóc mướn
Lúc vút cao xé ruột buốt lòng
Khi trầm đục thê lương ảo não...
Thợ kèn chẳng vì miếng cơm manh áo
Nhạc công mải lo danh hiệu, huy chương
Họ cùng phố cùng phường mà như mưa với nắng

Ngày anh thợ kèn cưới con trai không có tiền để thuê “nhạc sống”
Băng đĩa, trang âm cũng đủ tưng bừng
Cả họ vui mừng
Hạnh phúc ngời lên trong ánh mắt
Bất ngờ... tin bố người nhạc công pi-a-nô vừa mất
Mây đen u ám hôn trường
Tiếng nói cười, tiếng nhạc bớt du dương
Công việc vội vàng gói lại
Anh thợ kèn cầm chiếc kèn đám ma dáng đi hớt hải
Sang nhà nhạc công pi-a-nô
Khóc tồ tồ trước khi cất tiếng kèn ò e í
Cả phố phường lặng lẽ
Cây đàn pi-a-nô ở góc nhà kia cũng vô hồn lặng lẽ
Danh hiệu, huy chương trên tường lặng lẽ
Chỉ có tiếng kèn the thé
Xé không gian, thời gian
Tiễn hồn đi về dưới suối vàng
Ò... í... e...e...

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

YÊU HIỆN ĐẠI



 

Lều tranh hai trái tim vàng
Nghe như cổ tích hồng hoang thuở nào
Bây giờ xe đẹp, lầu cao
Nhịp tim em mới xôn xao đập cùng

Méo tròn mặc kệ nồi vung
Cứ quy “cây”, “chỉ” làm khung sợ gì!
Thành thân chớp nhoáng tức thì
Ông Tơ, bà Nguyệt nhiều khi thở dài...

                           Tháng 3-2013

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

EM Ở NƠI NÀO EM ƠI!


           

Không động đất sóng thần
Không lở sông, sạt núi
Thế mà tự nhiên mịt mù cát bụi
Giông gió nổi lên
Cuốn em
Mất hút
Bí ẩn
Tam giác Béc - mút
Đen ngòm hố đen

Không dấu vết lông ngỗng, hạt vừng
Xuống biển lên rừng
Tôi lặn lội tìm em ngơ ngác
Khắp đông, tây, nam, bắc
Suốt ngày, suốt đêm
Khản giọng gọi em
Cuộc gọi đã bị từ chối
Nhoi nhói
Một nỗi đau không lời
Em ở nơi nào em ơi???


Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

DỖI



Trần Nhã My
DỖI

Tôi đến cầu xin phù thủy một quả táo
Bà bảo: “Dành cho Bạch Tuyết
Đúng là phù thủy,
ích kỷ!
Tôi biết
tất nhiên trong lúc này ăn táo độc sẽ chẳng có hoàng tử là anh đến cứu

Bụt cười: “Ta sẽ cho con một giấc mơ và một điều ước…
Một giấc mơ?!
Tôi sẽ mơ…
???
Một điều ước?!
Tôi sẽ ước…
                    ???

Không giống như bất cứ lúc nào
Không anh
Ta không tất cả
Bao niềm mơ, bao điều ước cũng bằng không
Con “o” to như táo độc!
                                                                                                                                                                                    T.N.M

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

ĐÁ MỒ CÔI



 

Mẹ cha giờ ở đâu rồi?
Mà sao đá lại mồ côi thế này?
Lẻ loi lăn lóc tháng ngày
Cứ “trơ như đá” dạn dày gió sương

Lời thề chém đá yêu thương
Đổ mồ hôi giữa đêm trường vẫn yêu
Anh ngồi hóa đá rong rêu
Gom kỷ niệm, dựng túp lều...mồ côi

                                          Đêm 20-3-2013

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

ÂM NHẠC ĐÁM MA - TRĂM HOA ĐUA NỞ



      
       Tang lễ là một nghi thức tín ngưỡng bản địa thể hiện quan hệ đạo đức và thuần phong mỹ tục trong văn hóa ứng xử giữa người sống và người chết. “Sống dầu đèn, chết kèn trống”. Đám ma mà không có phường bát âm, không kèn không trống thì thật là bất hạnh. Chết mà chết chui, chết lủi, chết đường, chết chợ. Âm nhạc tang lễ là phương tiện không thể thiếu được để thể hiện chữ hiếu đặc biệt tiễn đưa người quá cố về nơi an nghỉ cuối cùng. Âm nhạc tham gia vào trong quá trình cử hành tang lễ, từ khi nhập quan cho tới khi hạ huyệt. Bắt đầu là trống báo ba hồi chín tiếng cho cả làng biết trong làng vừa có người chết. Sau đó là là kèn (khi phát tang). Cứ thế trống kèn đan xen nhau thì thùm, réo rắt ai oán tiếc thương.
Tổ chức dàn nhạc, bài bản và nguyên tắc sử dụng tùy theo địa phương mà quy ước khác nhau nhưng ngoài giai điệu của những bài khóc, có hai nhạc cụ chính là trống và kèn. Trống sử dụng trong đám tang gồm có hai chiếc: một trống cái và một trống con. Tiếng trống giữ nhịp cho cả phường nhạc, giữ nhịp cho lúc đưa quan trên đường. Kèn cũng chủ yếu có hai loại: kèn tiểu (âm khu cao) tiếng kêu the thé, xé ruột xé gan thường gọi thẳng là kèn đám ma và kèn đại (thường gọi là kèn pha, âm khu hơi trầm, nghe thê lương, thảm thiết). Hai kèn này như giọng nữ, giọng nam, giọng già, giọng trẻ hòa vào nhau than khóc. Tương đồng với nó là nhị (réo rắt, xót xa), hồ (trầm đục ảo não, bi ai). Đêm hôm khuya khoắt mà nghe tiếng kèn, tiếng nhị, tiếng hồ cất lên thì không ai cầm lòng thương tiếc được. Ngoài trống kèn, nhị, hồ ra còn có đàn bầu, đàn tam và sáo, có chiêng và phách chấp lệnh. Những nhạc cụ dân tộc này cộng hưởng, hòa âm với nhau theo những làn điệu nhà đám làm tăng thêm sự đau buồn, tiếc thương người đã mất.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

VAI DIỄN



 

Thế là đã hết tháng giêng
Góc đình lăn lóc trống chiêng, lọng tàn
Thế là hội cũng đã tan
Hài hia, mũ áo vua quan cởi rồi

Hôm qua “nổi giận” thiên lôi
Tướng quân răm rắp, bề tôi hãi hùng
Hôm nay ngõ hẻm, hang cùng
Trần lưng cửu vạn, mông lung chợ người

Mới hay sân khấu cuộc đời
Chẳng cần diễn vẫn cứ phơi cái nghèo
Thế mà hễ giục trống chèo
Lại quan tít mắt cười theo thằng hề

Nhập vai nghiêng ngả hả hê
Xua đi mây khói, gọi về gió trăng
Ô hay! Cửu vạn nhì nhằng
Lệch bao nhiêu cũng kê bằng, lạ chưa?

                                                  Cuối tháng giêng, Quý Tỵ - 2013

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

NỪA ĐÊM NGHE HÁT CA TRÙ Ở ĐỀN HÙNG



    
          Cách đây mấy năm, tôi có dịp đưa đoàn văn nghệ sỹ dự trại sáng tác của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam lên thăm Đền Hùng. Đây là trại sáng tác tổng hợp nên các trại viên đủ các chuyên ngành khác nhau, ở khắp mọi miền đất nước. Có người ở tận Long An, Bến Tre. Có người lần đầu tiên được về thăm đất Tổ. Ai nấy đều háo hức.
          Dạo đó, vào dịp cuối tháng 2 âm lịch, trước ngày giỗ Tổ khoảng 15-20 ngày nên không khí lễ hội đã tưng bừng nhộn nhịp lắm. Sau khi thăm và làm việc với hội Văn học nghệ thuật tỉnh Phú Thọ, cơm tối xong, gần chục anh chị em trong đoàn đã đề nghị hội đưa đi thăm Đền Hùng. Và tôi - người duy nhất ở lại cơ quan, được hội cử đi làm nhiệm vụ “đặc biệt” này.
          Trong nhóm lên đền, có quá nửa là các anh, các chị ở các tỉnh phía Nam. Xa nhất là anh Hoàng Đỗ ở hội VHNT Long An và mấy người nữa ở Bến Tre, Trà Vinh tôi không còn nhớ tên. Phía bắc có mấy anh chị ở Hà Nội, Hải Dương, Nam Định... Ai cũng hào hứng, phấn khởi. Họ cười nói rổn rảng. Hầu như chưa ai lên Đền Hùng bao giờ. 

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

THÁNG HAI



 

Chiếc cúc áo cuối cùng của tháng giêng vừa bật tung đứt phựt
Xuân phập phồng hơ hớ ngực tháng hai
Gió nồng nã, cây ưỡn mình nảy lộc!
Em ngước nhìn gì ngơ ngác thế mắt nai?