Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

QUÀ TẶNG 8-3



 
Tết xong, đến lễ Tình yêu
Chị em đã nhận bao nhiêu là quà
Mai lại mùng 8 tháng 3
Ngày Tết Đàn bà của cả thế gian

Đàn ông xuống biển, lên ngàn
Kiếm tìm châu báu, bạc vàng, kim cương...
Có người trốn ở đống rơm
Lo quà quá đã lên cơn giật sài (!)

Chõe bò em chẳng giống ai
Đi chợ sớm mua cân hai thịt bò
Đem về xào, rán, nướng, kho
Chai cuốc lủi - bữa cỗ to tuyệt vời

Xong xuôi em gọi: “Vợ ơi!
Vui Tết Phụ nữ xin mời vợ say!”
Vợ em lóng ngóng chân tay
Liếc em một phát lăn quay tức thì

Em nháy mắt, miệng cười khì
Chồng ăn vợ gắp có gì vui hơn?
Ngà ngà bỗng nổi nguồn cơn
Vợ em hớn hở như đờn căng dây

Vội vàng: “Quà của em đây!”
Ôm đàn em gảy lên mây í à...
Em vượt chuyến, em tăng ca
Giời ơi! Mùng 8 tháng 3 tuyệt vời!

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

NẮNG XUÂN



 
       Sau những tháng ngày âm u, hết mưa phùn gió bấc lại “mưa xuân phơi phới bay”, cuối cùng trời đã nắng. Đang co ro trong rét, nào áo dạ, áo len, nào tất chân, găng tay... hôm nay, tôi bỗng chợt cảm thấy khoan khoái ấm áp lạ thường. Cởi tung áo khoác, khăn tất, bỏ hết giày dép, cứ để chân trần, phong phanh như thế, tôi chạy ào ra sân giơ tay đón nắng. Nào đâu chỉ có tôi, hầu như từ người già đến trẻ con trong xóm đều hân hoan như thế, đều hớn hở đón chào nắng xuân.
          Chim chóc ở đâu kéo về ríu rít ngoài vườn. Ong bướm rì rào lượn bay trên các vòm hoa vải, hoa bưởi, hoa xoài... Hình như đây là lúc hoa được dịp nở bung hết cỡ. Tôi mê mải ngắm những chùm hoa bưởi trắng muốt nở bung như những bỏng ngô rang ngoài vườn. Đã thấy chúng rụng trắng cả mặt đất quanh gốc cây. Hương bưởi ngào ngạt thơm quyến rũ. Hoa xoài tùng chùm vàng xuộm, lấm tấm những nhị đen điểm xuyết càng làm cho nó thêm duyên dáng kiêu kỳ. Hoa vải từng chùm đan vào nhau khiến cho cả cây vải như một vầng hoa mâm xôi mời bướm, gọi ong về. Tiếng ong kêu vi vu thích lắm. Mấy hôm trước trời mưa, vườn nhà tôi đâu có cảnh này. Không khí ẩm thấp, nặng nề. Khu vườn trầm mặc, lặng im trong gió rét. Thế mà hôm nay, nắng ấm vừa bừng lên, hoa thì khoe sắc đua hương, chim thì véo von ríu rít, ong thì lượn bay vo ve, bướm lại chập chờn vờn hoa trong nắng. 

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

TRƯỚC CỬA THÁNG HAI



 

Rộn ràng hết cả tháng giêng
Vừa mới tưng bừng với Tết
Thế mà bỗng dưng đâu hết
Trai gái làng ta đâu rồi?

Chỉ còn ông bà già thôi
Ngày đêm chơi cờ bế cháu
Ngày đêm thở dài đau đáu
Thương con bươn chải xứ người

Chỉ còn lũ trẻ ham chơi
Mải mê đêm ngày chít chát
Và lũ choai choai híp hop
Đầu xanh đầu đỏ xì ngầu

Trai gái làng ta đi đâu?
Chợ người chen nhau phố thị
Ve chai, ô-sin, nhà nghỉ
Thợ nề, bốc vác, cu-ly...

Làng ta đang độ xuân thì
Sao rủ nhau đi hết thế?
Để tháng hai buồn lặng lẽ
Xác xơ như bão qua làng

Để cho rét lộc lang thang
Ngác ngơ đi tìm bến đậu
Đầu đê có bà ôm cháu
Ngóng hoài trước cửa tháng hai...

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

THỨC GIỮA NHÂN GIAN



                             
                                       

                    Nửa đêm về sáng rồi à?

                    Mà nghe xao xác tiếng gà sang canh?

                    Hình như có tiếng vạc sành?

                    Dế giun rỉ rả, sương lành lạnh rơi!


                    Vầng trăng chênh chếch cuối trời
                    Hình như phía ấy có người đang mơ?
                    Còn tôi bấu víu câu thơ
                    Tự ru mà vẫn trơ trơ thế này?

                    Hình như trái đất ngừng quay?
                    Sao đêm dài thế, mãi ngày chẳng sang?
                    Thảng nghe tiếng vạc bay ngang
Giật mình thức giữa nhân gian - cuộc người!
                    

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

ÁO DÀI BÊN THÁP CỔ




alt

Chớm xuân thôi phượng đã nở thắm rồi
Rừng rực cháy bởi một tà áo đỏ
Không phải hoa đào mà là hoa phượng đó
Ngọn lửa bừng lên bên tháp cổ lung linh


Mấy trăm năm qua bao cuộc chiến chinh
Tháp cổ rêu phong thi gan cùng tuế nguyệt
Vũ điệu Apsara vẫn nồng nàn da diết
Vẫn là em duyên dáng của tôi ơi!


Ngọn lửa em bùng cháy một khoảng trời
Đốt cả chiều nay, cả anh thành tro bụi
Gió cuốn đi dồn tro thành ngọn núi
Xây lâu đài bên tháp cổ - tình yêu


Em đến, xuân về gọi hạ cũng về theo
Áo dài ơi, phượng ơi đừng đốt nữa!
Cho tôi cứ ngẩn ngơ cùng tháp cổ
Mãi chập chờn cùng ngọn lửa em nhen...

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

THƠ VÀ NHÀ CHÙA



   alt
        Đầu xuân trẩy hội lễ chùa là nhu cầu chính đáng, là thú vui của mọi người. Người ta cầu tài, cầu lộc, cầu duyên và cầu bao nhiêu thứ khác nữa. Dòng người trẩy hội du xuân về các lễ hội, các đình, chùa ngày một đông. Hơn mười năm nay, kể từ mùa xuân 2003, giới văn nghệ sỹ cả nước cũng có một ngày hội riêng của mình, đó là ngày Thơ Việt Nam. Ngày Thơ Việt Nam được tổ chức vào dịp Tết Nguyên tiêu, thường thì từ mùng mười Tết trở đi là các nơi bắt đầu nhộn nhịp tổ chức ngày Thơ. Đến đúng rằm tháng Giêng là cao trào của lễ hội thơ. Tất bật lắm. Rộn ràng lắm. Thi sĩ du xuân trẩy hội tìm cảm hứng thì còn gì bằng.
          Hôm nay, mười sáu tháng Giêng, hòa vào dòng người, tôi cũng du xuân trẩy hội thơ của thành phố ngã ba sông Việt Trì. Ngay từ sáng sớm, du khách thập phương và các thi nhân của đất Tổ đã nườm nượp kéo về chùa Hoa Long để dự ngày hội thơ của thành phố. Đây là đơn vị cấp huyện cuối cùng của tỉnh Phú Thọ tổ chức ngày Thơ Việt Nam sau các huyện Thanh Thủy, Thanh Sơn, Lâm Thao và thị xã Phú Thọ. Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật tỉnh đã tưng bừng khai hội thơ cấp tỉnh hôm 13 tháng Giêng rất hoành tráng và tưng bừng rồi. Việt Trì, thành phố lễ hội và du lịch là đơn vị cuối cùng tổ chức sự kiện này. 

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

HỘI THƠ


Hội thơ đua với hội làng
Bao nhiêu thi sĩ mơ màng du xuân
Vội vàng díu cả đôi chân
Mải nhìn em, vấp gió xuân... thẹn cười

Có anh buộc tóc khác người
Giơ tay hứng giọt xuân rơi thẫn thờ
Hình như bắt được tứ thơ
Bỗng dưng cười lớn hơ hơ một mình (!)

Mấy em xinh quá là xinh
Bấm nhau khúc khích liếc tình thi nhân
Đàn bầu, sáo trúc rung ngân
Câu thơ chắp cánh, tứ vần vui reo

Thơ ngâm, thơ đọc, thơ treo
Thơ trong sách, thơ bò leo ngoài vườn
Thơ nhảy múa, thơ nằm ườn
Thơ vũ điệu, thơ chập chờn cánh tiên...

Tranh nhau trình diễn làm duyên
Nàng thơ hớn hở thôi miên mọi người
Bao nhiêu ánh mắt, nụ cười
Mầm yêu nảy giữa đất trời hội thơ

                                         Nguyên tiêu Quý Tỵ
                                      

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

THỊ XÃ MỘT TÌNH YÊU



      
      Sình sịch, sình sịch... Con tàu lầm lũi lao đi trong đêm. Qua những cánh đồng tối đen, những khu rừng mịt mùng, con tàu trở nên lẻ loi lạc lõng. Thỉnh thoảng, buồn quá nó lại hú một hồi còi dài. Tiếng phì phì của đầu máy, tiếng sình sịch của bánh xe quay cùng với tiếng còi tu tu ấy càng làm cho con tàu như mệt nhọc hơn. Nó đang lê những bước cuối cùng trong đêm cuối cùng của năm.
          Trên toa tàu, một số người đang sốt ruột trông chờ từng giây, từng phút để về quê sum họp cùng gia đình đón Tết. Đây là chuyến tàu vét cuối năm. Thế nên, toàn những hành khách bất đắc dĩ. Người chờ mãi mới mua được vé. Kẻ quáng quàng bàn giao ca để kịp lên tàu. Có anh bộ đội tranh thủ tụt tạt. Mấy bà đi chợ bán tống bán táng hàng ế, hàng thừa xong vội vã trèo lên toa. Con tàu hùng hục đi như bị ai bắt tội.
          Càng khuya, số hành khách trên toa càng ít dần. Người ta xuống rải rác ở các ga. Gần giao thừa, trên toa chỉ còn lại một ông già và một thiếu nữ. Ông già áo véc-tông trùm kín cổ. Cái mũ lông sùm sụp che gần kín cả khuôn mặt. Hai tay ông khư khư ôm chiếc ba-lô bộ đội đã cũ, ngồi co ro trên chiếc ghế giữa toa tàu. Suốt cả chặng đường dài, từ lúc lên tàu đến giờ, ông không nói gì cả. Phía cuối toa là một thiếu nữ. Cô lỉnh kỉnh nào túi xách, túi nilon, nào cái ống tròn tròn dài dài (chắc là cuốn lịch Tết). 

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

HỘI LÀNG


Cây nêu nay đã hạ rồi
"Nghinh tân, tống cựu" bồi hồi xuân sang
Đất trời nồng nã gió hoang 
Dìu mây say khướt lang thang cả ngày

Tưng bừng trống giục, cờ bay
Hội làng đã mở thôn này, xóm kia
Người chen người kín bờ đê
Xúm quanh xới vật hả hê reo hò

Gái trai ôm nhau kéo co
Thắng thua dúi dụi quay lơ và...cười
Trống chèo sênh phách lả lơi
Dao cau liếc mắt rụng rời áo khăn

Mấy cô xin chữ chen chân
Anh đồ múa bút, rồng lân lượn vòng
Í a, ứ hự, long tong
Chát tom, tùng cắc... say trong, giục ngoài

Thôn Đông đua với thôn Đoài
Sân đình nghiêng ngả giêng hai hội làng

                       Mùng 8 Tết Quý Tỵ


Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

BÁN NHỚ?


  
Ai rao bán nhớ Tết này
Để em hăm hở một tay phụ cùng?
Để cho mạng nghẽn toàn vùng
Như gà mắc tóc bùng nhùng khổ chưa?

Người ta bán nhớ trong thơ
Vẫn bao kẻ đón người đưa ấy mà
Sao em phụ với người ta
Nhớ anh thì cất ở nhà mà yêu

Lại còn chị bán em theo
Cả tin đến thế phăng teo có ngày
Mọi người bán rủi mua may
Em đem bán nhớ thế này khổ anh!

Xuân hồng lơi dải yếm xanh
Ủ hai núi nhớ cất thành rượu thơ...
Mây say tới bến tới bờ
        Gió hổn hển, mưa giăng tơ bồng bềnh...