Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

VIỆT TRÌ NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT



       
         Mấy ngày nay, không khí ngoài đường tấp nập quá. Mặc cho thời tiết khá rét nhưng xe cộ đi lại cứ rầm rập. Như có ai thúc giục. Như có ai gọi mời. Hối hả lắm. Vội vã lắm.
          Không thể bó chân mãi trong phòng cơ quan, sáng nay tôi quyết định dạo phố để “mục sở thị” không khí Tết đang tràn về trên thành phố ngã ba sông. Rón rén trong cảnh “quá mù ra mưa”, co ro trong cái lạnh cuối năm, tôi bước chân ra phố. Trời! Sao mà đông người, đông xe thế này. Cái ngược cái xuôi tít mù. Bùng binh ngã tư người xe xoay vòng như nước chảy. Nhìn gương mặt người nào cũng có vẻ vội vã lắm. Chẳng bù cho tôi cứ nhàn tản nghiêng nghiêng ngó ngó.
          Ngã tư Gia Cẩm, trung tâm thành phố mới nhộn nhịp làm sao. Tôi đứng ngơ ngẩn ở bên đường ngắm nhìn phố xá. Bên kia đèn đỏ, chợ hôm nay sao đông đến thế. Cảnh bán mua xi xao. Tiếng chào mời, mặc cả í ới. Nổi bật hơn cả là hoa. Sao lại nhiều hoa đến thế. Hoa đào, hoa mai, hoa lan, cây cảnh từng khu sắc màu rực rỡ. Không thể đừng được nữa, tôi ào qua đường để vào chợ.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

CẦU NGỌC THÁP



 
Tôi về lại bến sông xưa
Trên cầu Ngọc Tháp ngẩn ngơ phố phường
Lầu cao lấp lóa kính gương
Phải đây bến cũ yêu thương ngày nào?

Phà xưa giờ ở phương nao?
Có nghe sóng vỗ sông Thao rì rầm?
Tình quê như mạch nước ngầm
Bao năm dào dạt thì thầm trong tôi

Đạn bom giờ đã qua rồi
Ai về thị xã cùng tôi thì về
Cầu cong như mảnh trăng thề
Lung linh sóng nước bến quê hẹn hò

Qua sông xưa phải lụy đò
Nay cầu sừng sững đẹp to đàng hoàng
Đường về thị xã thênh thang
Khỏa trăng tôi rải ánh vàng em đi

Cây cầu cong một dáng mi
Mắt em chớp chớp điều chi như cười?
Yêu thương quá, Ngọc Tháp ơi!
Bến xưa, sông cũ và tôi bềnh bồng...

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

ĐỀ TÀI KHOA HỌC "UỐNG RƯỢU BẮT TAY BIẾT NGAY PHÚ THỌ"



         Đi họp về, gương mặt sếp khó đăm đăm. Vào phòng Chõe, chẳng nói chẳng rằng, sếp hút thuốc lào sòng sọc. Bắn hết điếu nọ đến đếu kia, sếp vưỡn chẳng nói gì. Đã hết giờ làm việc từ lâu mà sếp vẫn cứ vưỡn cứ thế. Quái lạ! Có bao giờ sếp thế này đâu? Chõe em sốt ruột quá, muốn đóng cửa phòng để về lắm rồi nhưng chẳng lẽ... Cuối cùng, không thể đừng được nữa, Chõe em đành lên tiếng trước:
          “Có chuyện gì thế anh?”. Thở dài đánh thượt một cái, sếp thủng thẳng nói: “Đề tài khoa học!”. “Đề tài khoa học làm sao ạ?”. “Bên Khoa học Công nghệ người ta yêu cầu mình đăng ký gấp. Nghĩ mãi mà chẳng biết năm nay làm cái nào”.
          À, ra thế! Chõe em hiểu ngay ra vấn đề. Đầu năm các cơ quan đơn vị đều phải đăng ký đề tài khoa học cho bên Khoa học công nghệ họ lập kế hoạch, lên dự trù kinh phí để cuối năm nghiệm thu và...tiêu tiền. Mấy năm rồi, em toàn chắp bút cho sếp các đề tài khoa học. Nào là “Bò và vấn đề nâng cao chất lượng sáng tạo văn học nghệ thuật”; nào là “Đổi mới thi ca trong mối quan hệ với biến đổi khí hậu toàn cầu”. Rồi thì “Ảnh hưởng của vợ đối với vần “trắc” trong thơ lục bát”. Lại còn “Thai nghén tác phẩm văn học và vấn đề dân số kế hoạch hóa gia đình”. Lại nữa “Mối quan hệ giữa thơ hậu hiện đại và thủng tầng ô-zon”. Toàn tầm vĩ mô cả. Thế nên, năm nay bí là phải. 

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

TRĂNG THÁNG CHẠP




TU TRĂNG
Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn
Rằm tháng củ mật tối đen mù mù
Trong chùa có kẻ đi tu
Lim dim gõ mõ gật gù mơ trăng

TRỘM TRĂNG
Rằm tháng chạp trăng đi đâu?
Để cho đạo chích leo lầu trộm hoa?
Cứ nằm hơ hớ thế a?
Có "của" phải giữ trách ta nỗi gì?

RẰM CUỐI
Một năm mười hai cái rằm
Rằm đầu lắm oản lên nằm với sư
Rằm cuối trời nghén tương tư
Rét co ro rét, trăng lừ đừ trăng

CUỘI 1
Ơ kìa! Có kẻ trộm tình!
Nửa đêm Cuội bất thình lình kêu la
Thế mà chẳng có ai ra
Cuội muốn nói thật sao mà khó ghê!

CUỘI 2
Chẳng ai gọi bà, cô, em
Lúc nào cũng chị - dịu hiền Hằng Nga
Tủi thân cho Cuội nhà ta
Lúc được gọi chú, khi la bằng thằng

CUỘI 3
Cuội thèm được gọi bằng anh
Với chị Hằng để kết thành một đôi
Mặc ai cứ gọi ồi ồi
Kệ trâu ăn lúa cứ ngồi ôm nhau...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

TẢN MẠN KHI BAY


                 
                   11 cây số cách mặt đất
                    52 độ C dưới không
                    800 cây số một giờ - vận tốc
                    Cánh đồng mây trắng bềnh bông
                    Hoá phép thần thông
                    Tôi thành Ngộ Không
                    Đi mây về gió

                    Tôi muốn bay nhanh, bay nhanh hơn nữa
                    Phía tít xa kia em đang chờ đó
                    800 cây số một giờ - có nhanh hơn được không?
                    11 cây số chiều cao - có thấp hơn được không?
                    52 độ âm thành 52 độ dương được không?
                    Tôi không muốn cao hơn để phải xa em hơn
                    Tôi muốn cháy trong tình em bởi muôn vàn nhung nhớ
                    Nhanh lên nhanh lên tàu bay
                    Nhanh lên nhanh lên trái đất vòng quay...
                    Nhanh lên nhanh lên nào nhanh hơn nữa
                    Chỉ tích tắc thôi em trong vòng tay
                    Chỉ tích tắc thôi sẽ cùng nhịp thở
                    Tôi không lên Trời đâu mặc cho cổng trời đã mở
                    Tôi về với em
                    Chốn địa đàng
                    Của tình yêu muôn thuở...

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

ĐÊM VIỆT TRÌ



                   
                    Đêm cuối thu nghiêng nghiêng nghiêng nghiêng
                    Tôi lang thang bung biêng bung biêng
                    Quanh co quanh co con đường
                    Lung linh lung linh phố phường

                    Đại lộ Hùng Vương dài như nỗi nhớ
                    Sông Hồng, sông Lô thì thầm hơi thở
                    Và Việt Trì gió
                    Và Việt Trì trăng
                    Việt Trì mênh mang 
                    Việt Trì đây, Văn Lang, Văn Lang...

                    Em đứng chờ ai Bến Gót
                    Trăng sông Hồng luênh loang
                    Tiếng còi tàu khuya thảng thốt
                    Kéo Việt Trì chao rung

                    Bay lên không trung
                    Ngắm em - mỵ nương công chúa
                    Tôi mơ thành hoàng tử
                    Ngã ba sông hạc vỗ cánh bay về
                    Đèn khuya, sao khuya
                    Lấp lánh lấp lánh kim cương 
                    Rì rầm rì rầm yêu thương
                    Việt Trì ru tôi
                    Việt Trì hát
                    Việt Trì mơ
                    Việt Trì ơi!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

THÁNG CHẠP XƯA THƯƠNG NHỚ



 
        Những ngày cuối năm này sao lại rét đến thế. Tháng chạp về mưa, rét, buồn tái tê. Nằm trong chăn êm, nệm ấm tôi cứ thao thức mãi vẫn không chợp mắt được. Lật bên nọ, trở bên kia, co quắp xuýt xoa cùng rét. Không ngủ được một phần do rét, phần khác lại là những ký ức những ngày tháng chạp xưa cứ ào ạt hiện về.
          Ngày ấy, tháng chạp rét lắm. Rét hơn bây giờ rất nhiều. Làm gì có chăn ga, gối đệm. Tối tối, cả nhà tôi quây quần bên bếp lửa sưởi ấm, chuyện trò râm ran. Đặc biệt là chuyện chuẩn bị đón Tết. Lũ trẻ con chúng tôi háo hức lắm. Đứa mơ bánh chưng, đứa lại mơ quần áo mới mặc cho ngoài kia gió bấc rít từng cơn lùa qua khe cửa đem cái rét vào buốt thon thót. Bụi chuối góc vườn gió xào xạc. Có những đêm mưa phùn nghe rõ từng giọt rơi tí tách ngoài hiên. Không khí Tết lôi cuốn cả nhà tôi, đặc biệt lũ trẻ chúng tôi ngay từ đầu tháng chạp.

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

MỘT THOÁNG ĐẤT MŨI, CÀ MAU


 IMG_0066-1_zps1981a7bc.jpg


         Đã từng leo lên cột cờ Lũng Cú, chóp nón của Tổ quốc (Hà Giang) nhưng tôi vẫn không khỏi hồi hộp xúc động khi cưỡi ca nô cao tốc ra điểm cuối cùng, ngón chân cái của đất nước - đất mũi Cà Mau. Hồi hộp lắm, náo nức lắm khi vượt hơn 2000 cây số từ đất Tổ Vua Hùng trong những ngày đầu năm mới 2013 này để về với Đất Mũi?  Hôm qua, khi đến thành phố Cà Mau lúc hơn 6 giờ, cả đêm tôi không tài nào chợp mắt được, chỉ mong trời chóng sáng để ra Đất Mũi.               
Ban mai Cà Mau thật đẹp. Không khí trong lành ấm áp quá. Chẳng bù cho ngoài Bắc giờ này vẫn rét 9-10 độ C, trẻ con phải nghỉ học. Tôi dậy chạy ào ra ban công nhà nghỉ và ngắm toàn cảnh thành phố. Bình yên quá. Đẹp quá. Vừa lúc anh Trương Văn Thêm - chủ tịch hội VHNT Cà Mau đến mời đoàn chúng tôi đi ăn sáng. Ăn xong, anh lại tiếp tục điều chiếc xe 12 chỗ ngồi do chú lái xe của Hội Quang Dương đưa 4 chúng tôi về Năm Căn. Anh bảo: “Chẳng mấy khi các bạn Đất Tổ vào đây nên để bọn mình lo cho chu đáo, khỏi phải loay hoay “lạ nước lạ cái” mà mất thời gian. Đến Năm Căn, Dương sẽ thuê ca nô đi cho các bạn đi Đất Mũi”. 

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

ĐẾN BẾN TRE

       alt
           Từ thành phố Hồ Chí Minh, theo đường cao tốc Trung Lương, qua tỉnh Tiền Giang, thành phố Mỹ Tho, chúng tôi đã đến với thành phố Bến Tre. Đây là điểm thứ hai dừng chân trong chuyến "phượt" trốn rét cả tuần của chúng tôi. Lần đầu tiên "phượt" sâu xuống Sài Gòn nên trong tôi có một cảm giác háo hức lắm. Công nhận tuyến đường cao tốc Thành phố Hồ Chí Minh - Trung Lương rất hoành tráng và hiện đại. Toàn là đường trên cao, cưỡi trên ngọn phi lao mà đi. Năm chục cây số mà có cảm tưởng như gần lắm nhanh lắm. Thì vận tốc liên tục phải giữ từ 80-100km/h, không được dưới 60 cây số. Chạy dưới 60 cây số là bị phạt liền. Cậu lái xe bảo thế. Xe đi đúng luồng, đúng làn, đúng tốc độ. Chả bù cho cao tốc Thăng Long - Nội Bài, các bác tài cứ thoải mái phóng, thoải mái ì ì, thoải mái lấn làn, lấn luồng, đang đi lại lạng một phát sang làn đường của xe khác. Kỷ luật của đường cao tốc thành phố Hồ Chí Minh - Trung Lương giống với đường cao tốc xuyên qua Hà Nội vừa mới khánh thành đưa vào sử dụng (đường từ Mỹ Đình đến cầu Thanh Trì).            
           Tới thành phố Mỹ Tho - một thành phố rất xanh, sạch, đẹp (dẫu mới chỉ đi qua nhưng tôi có cảm nhận như thế), cậu lái xe lúng túng lạc đường, vòng vèo quay đi quay lại mấy lần mãi mới tìm được đường sang Bến Tre. Quá 11 giờ trưa nên ai cũng đói. Tuy vậy nhưng ai cũng thích vì tự nhiên được tham quan khá kỹ thành phố Mỹ Tho này. Qua cầu Rách Miễu, cái cầu rất hiện đại, vào hàng anh em cầu Mỹ Thuận và cầu Cần Thơ. Cậu lái xe bảo vậy vì có ai trong đoàn đã được qua hai cái cầu kia đâu, chỉ biết qua ti vi, sách báo. Chả biết gì chứ cầu Rạch Miễu này cũng oách lắm rồi. Hai cột trụ vững chãi với rất nhiều dây văng giữ cho chiếc cầu cong cong vắt qua ba nhánh sông Tiền liền nhau, 2 cồn nổi (cồn Phụng và cù lao Thới Sơn). Từ trên cầu ngõ ra xung quanh thấy một vùng sông nước trảo dài ra ngút tầm mắt. Đẹp quá! Thế này mà những đêm trăng sáng đứng trên cầu ngắm sông nước, trời sao, đón gió sông Tiền, nghe thuyền bè đi lại trên sông thì không còn gì thú vị bằng.    
 

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

BÂT CHỢT SÀI GÒN

    alt


   










        Chẳng thể nào Sài Gòn hơn được nữa
        Em nắng mưa đỏng đảnh thế là cùng
        Tí tách cà phê mặc ngoài kia bão tố
        Thăm thm ánh nhìn anh trôi trong mắt nhung